Kha Mỹ Ngu hơi nâng cằm, "Điều này ông cũng không biết, thật ra ở phương diện y thuật, cháu có thể được gọi là danh thủ quốc gia
Chỉ là cháu khiêm tốn thôi
Ông cụ nghĩ tới loại rượu thuốc có tác dụng trị liệu không tồi kia, người không biết y thuật làm sao có thể chế ra được thuốc phù hợp
“Cháu sẽ chia cho ông bao nhiêu hoa hồng?”
“Mười phần trăm.” Kha Mỹ Ngu nói không chút do dự
"Có phải hơi ít rồi không
Cháu biết đấy..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ông cụ Triệu vuốt ve bộ râu không tồn tại, chậm như rùa nói
Kha Mỹ Ngu cười, trực tiếp ngắt lời ông cụ: “Ông nội, ông đừng trêu chọc cháu nữa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ông phải tin tưởng cháu, hoa hồng mười phần trăm chắc chắn là một con số rất khả quan.”
Ông cụ Triệu biết, với khả năng của Kha Mỹ Ngu, hoàn toàn không cần ông cụ trợ giúp cũng có thể lôi kéo một nhóm người cao tuổi quyền lực đến viện dưỡng lão, khi đó nào có chỗ cho ông cụ
“Tại sao lại là ông?” Trên mặt ông cụ lộ ra vẻ tò mò, nhưng thật ra không có tư thế dọa người như vừa rồi
Kha Mỹ Ngu lắc đầu cười nói: "Cháu cũng không biết, có lẽ ông khác với những người khác
Rất ít người dám làm đến mức độ này chỉ vì ông nội Địch
Ông là một người thực sự đáng ngưỡng mộ
Cháu hy vọng ông có thể được thỏa mãn mong muốn
Ông cụ trở nên không được tự nhiên: “Được, ông giúp cháu là được
Về phần tiền, ông già như ông có thể tiêu bao nhiêu
Tổ chức đã phát cho ông tiền lương hưu không ít, không chỉ đủ để ông chi tiêu, còn có thể tiết kiệm một chút
Kha Mỹ Ngu nghiêng đầu, chỉ vào mọi thứ trong phòng, ở nhà ông cụ mặc một chiếc áo sơ mi cho người già có miếng vá, đi tất hở ngón chân, chiếc kính lão chỉ còn một chân gọng..
“Ông nói đủ chi tiêu là như thế này sao?”
"Ông đã già rồi, không chú ý mấy chuyện này, cuộc sống khó khăn cũng đã chịu đựng được, sao lại quan tâm đến mấy thứ này
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ông cụ mỉm cười không chút miễn cưỡng
“Nhưng cháu không muốn nha.” Kha Mỹ Ngu cũng không biết tại sao cô lại có lòng muốn lo chuyện bao đồng: "Ông đã cống hiến rất nhiều cho nước nhà, không phải đã đến lúc ông nên thư giãn và tận hưởng cuộc sống sao
Thời trẻ ông sống trong nhung lụa, không có lý do gì về già lại phải sống trong cảnh nghèo khó
Mặc kệ ông có sử dụng số tiền này hay không, cứ giữ bên mình trước
Nếu ông không dùng đến thì hãy quyên góp hoặc sử dụng vào những việc có ý nghĩa
Ngày nay, kinh tế xã hội phát triển rất nhanh, tuy tiền không phải là tất cả nhưng nó có thể mang lại rất nhiều tiện ích.”
Ông cụ Triệu đột nhiên cười rộ lên: "Được rồi, cháu nói xem ông lão này cần làm gì đi
Để có được phần hoa hồng này, ông phải hợp tác thật tốt
Kha Mỹ Ngu cười đến mi mắt cong cong, nói: “Đợi lát nữa cháu sẽ chuẩn bị một viện dưỡng lão, nhưng đồng thời cũng sẽ chuẩn bị một ít nguyên đan bồi dưỡng cơ thể có tính chất ôn hòa
Ông có thể nếm thử, xem hiệu quả thế nào, nếu tốt thì ông có thể giới thiệu với người khác
Ông hãy giúp cháu quảng bá tên tuổi của viện dưỡng lão
Đến khi viện dưỡng lão được xây dựng xong, những người khác cũng có thể đến đây vì danh tiếng của nó
Ông cụ gật đầu, trả lời không chút do dự
"Ông nói cho cháu biết, lão già như ông học bài đánh giặc còn được, nhưng lại không giỏi ăn nói, cháu cũng đừng kỳ vọng quá cao
Kha Mỹ Ngu xua tay, mỉm cười: "Ông cố gắng hết sức là được
Cháu không có ý định đặt mọi việc quảng cáo lên vai ông
Dịch vụ xuất sắc nổi trội mới là nền tảng để mở cửa hàng và kiếm tiền
Hai người nói chuyện một lúc, Kha Mỹ Ngu nhận lại kế hoạch rồi bước ra ngoài
Triệu Phương Hoa vẫn chưa rời đi, cô ta ngồi trên ghế sofa, nghe thấy giọng nói liền cười đứng dậy: "Ông nội, chị gái này là ai
Trước kia cháu chưa từng gặp qua cô ấy
Xin chào, tôi tên Triệu Phương Hoa, chắc là chúng ta gần tuổi nhau…”