Thạch Kính Bội đen mặt về nhà, đợi vợ về để dò hỏi
Ông ta đúng là oan uổng mà, lúc đầu ông ta định đích thân đi làm chuyện này nhưng trùng hợp là mẹ bị ngã gãy chân
Ông ta phải khốn nạn đến mức nào mới có thể để mẹ sang một bên, đi tìm con bé kia chứ
Là vợ ông ta tự xung phong nhận làm việc này, theo lý mà nói thì không thể xảy ra sai lầm được
Nhiều năm như thế rồi, lại đào lại chuyện này, kết quả sai, tất cả đều dồn hết lên người ông ta chứ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Dựa vào đâu hả
Ông Triệu kia cũng không ngẫm lại xem lúc trước đứa bé nhỏ như thế, ông ấy dám giao ra ngoài, lẽ nào không suy nghĩ tới đủ chuyện ngoài ý muốn sao
Còn có, sắc mặt Thạch Kính Bội càng thêm khó coi
Trước khi nhà họ Triệu về thủ đô, chuyện nhà họ Lăng nhận con cháu cũng ồn ào truyền ra khắp thủ đô
Ông ta dám khẳng định trong chuyện này chắc chắn vợ ông ta có nhúng tay vào
Nghĩ đến dáng vẻ công tư phân minh của ông cụ Triệu, đầu ông ta bắt đầu đau âm ỉ
Mặc dù ông cụ sẽ không vì chuyện này mà làm gì ông ta nhưng mọi con đường đều dẫn đến La Mã, Thạch Kính Bội có thể đi đến ngày hôm nay, ngoại trừ ông cụ bồi dưỡng ra, ông ta còn làm rất nhiều thủ đoạn
Ông ta rất sợ ông cụ Triệu bắt thóp mình, đến lúc đó, chắc chắn ông ta sẽ bị cắt chức
Cho nên ông ta phải đẩy vợ mình đi ra không chút lưu tình, khiến bản thân thành đứa con hiếu thảo, lại thêm tình cảm lúc trước ông ta đi theo ông cụ Triệu, có lẽ có thể miễn cưỡng bảo vệ cho thành tích của mình
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thạch Kính Bội càng nghĩ càng cảm thấy biện pháp này rất tốt
Người nhà họ Lăng nay không bằng xưa, không còn chút giá trị lợi dụng nào
Ông ta có thể nhân lúc này đá văng con đàn bà đã luống tuổi đi, sau đó tìm một nhà vợ tài giỏi, vậy là rất có khả năng trước khi về hưu, ông ta có thể tiến thêm bước nữa
Lại nói Lăng Hân Lan tan làm về nhà
Bà ta mặc áo sơ mi trắng, váy màu xám, tóc xoăn lọn phớt vàng dưới ánh mặt trời, chân đi giày xăng đan trắng, dắt xe đạp, hất cằm lên, hận không thể nhìn người bằng lỗ mũi
Bà ta là con gái nhà họ Lăng, kể cả nhà họ Lăng nghèo túng nhưng lúc ông nội còn, cái cảm giác huy hoàng ấy, mọi người trong nhà này không thể tưởng tượng ra đâu
Ở nhà mẹ đẻ, bà ta có quan hệ rất tốt với chị dâu, ai bảo người đàn ông của họ là con trai với con rể tài giỏi nhất nhà họ Lăng
Có thể nói cuộc đời bà ta cũng được coi là viên mãn
Cho nên ngay từ đầu, bà ta đã có cảm giác mình thượng đẳng
Người khác ghen tị, hâm mộ bà ta, nhưng mà hôm nay, mọi người nhìn bà ta lại có phần vui sướng khi người gặp họa
Một thím cứ nhìn bà ta chằm chằm, muốn nói lại thôi
Lăng Hân Lan nhướn mày: “Này, thím Trương, vừa mới nhặt rau xong về đấy à
Tôi bảo này con trai nhà thím cũng là trưởng phòng nhỏ rồi, sao thím lại đi ăn rau nát không màng thể diện thế hả
Tiền lương không cao, không nuôi nổi nhiều người thì đẻ con cho rõ lắm thế làm gì
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Không biết tổ chức đang đề xướng mỗi nhà một con sao
Thật đúng là tự mình kéo cái khổ về mình...”
Thím Trương kia tức giận nắm chặt giỏ tre, không thèm cố kỵ gì nữa mà nói thẳng: “Đúng thế, vợ nhà sở trưởng Thạch, cô thì giỏi rồi, đến cả người đàn ông nhà mình cũng không quản được, bị tình nhân nhỏ nhà người ta đuổi đánh, trên đầu còn sưng một cục to, mất mặt chết mất.”
Lăng Hân lan nghe xong thì sửng sốt, cười nhạo nói: “Ông Thạch nhà tôi là người thành thật nhất, sao có thể làm ra chuyện này.”
“Nếu trong lòng thím bất bình cũng không thể tùy tiện dựng chuyện về người ta thế chứ
Cái đứa con trai vô dụng kia của nhà thím còn có khả năng này chứ ông Thạch nhà tôi qua vài năm nữa là về hưu rồi, thím không biết xấu hổ nhưng người nhà chúng tôi vẫn có liêm sỉ.”