Khương Đường sờ lấy bụng dưới bằng phẳng, lắp bắp nói.“Bình thường thì phải sau ba tháng mới có động tĩnh cơ mà.
Chuyện nghi ngờ có thai này của ngươi xem ra khá thuận lợi, kết hôn không bao lâu liền có con rồi.
Dù đứa đầu là trai hay gái thì cũng không cần vội.” Khúc Lệ thấy nàng nửa ngày không có phản ứng, liền dùng vai nhẹ nhàng đụng nàng một chút: “Tiểu Phù nhà ngươi đâu rồi, sao hai hôm nay không thấy mặt mũi, là lại đi công tác rồi sao?” “Ừ, đi đường dài đấy.” “Lần này đi đâu?” “Đi Lưỡng Quảng.” “Vậy ngươi có lộc ăn rồi, mùa này chính là mùa vải thiều đang độ.
Tiểu Phù chu đáo với gia đình như vậy, nhất định sẽ mang về cho ngươi một sọt đầu tiên.”
Phù Hoành Vân mỗi lần đi xa nhà đều mang đặc sản nơi đó về, thỉnh thoảng sẽ cho hàng xóm trên dưới lầu một ít.
Mọi người cũng không phải những người hám lợi lặt vặt như vậy.
Nói thật, những món quà đó tuy nhỏ nhưng cũng là tấm lòng không tồi.
Dù cho những người có tình hình kinh tế căng thẳng, họ kỳ thật cũng không thiếu thốn chút ăn uống như thế.
Nhưng người cùng người ở chung, chẳng phải cốt để cảm thấy thoải mái với nhau sao.
Phù Hoành Vân làm việc hào phóng thể diện, nói chuyện lại hay, luôn miệng nói cảm ơn mọi người vì đã giúp đỡ chiếu cố Tiểu Khương lúc hắn không ở nhà.
Mối quan hệ này đấy, đều từ đó mà có.
Dần dà, người trong chung cư có ấn tượng đặc biệt tốt về hai vợ chồng.
Giống như Khúc Lệ, thỉnh thoảng ngắt rau, ngắt đậu que từ vườn nhà đem cho Khương Đường.
Khương Đường ở nhà một mình cũng có thể sống rất thoải mái, không gặp phải bất kỳ hàng xóm khó tính nào.
Trừ việc chính nàng không yêu gây sự nói xấu, đối với ai cũng đều niềm nở, vui vẻ đón tiếp bên ngoài, thì việc trượng phu biết cách đối nhân xử thế thật sự cũng đã chiếm yếu tố rất lớn.“Được thôi, nếu hắn mang vải thiều về, đến lúc đó ngươi kêu mấy đứa trẻ con lên lầu, chúng ta cùng ăn một thể.” Khúc Lệ nghe chút, cực kỳ cao hứng.
Nàng không đến nỗi không giữ thể diện mà đến tận cửa chiếm lợi, nhưng lời Khương Đường nói nghe thấy dễ chịu biết bao, điều này biểu thị mối quan hệ thân thiết giữa các nàng.“Nhưng không được đâu, Tiểu Phù nhà ngươi không quản đường xa ngàn dặm mang về cho ngươi, chúng ta nào có ý tốt mà ăn chứ.
Ngươi nếu trong bụng thật sự đang mang bầu, ăn nhiều hoa quả rất tốt cho bản thân ngươi.” Nói xong, Khúc Lệ chạy về phòng bếp, ôm một cái vò nhỏ đi ra, đưa cho Khương Đường: “Trước mấy ngày tôi có ngâm một ít gừng đậu.
Ngươi nếu những món khác ăn không được, thì lấy cái này ăn với cháo nhé.” Khương Đường cười híp mắt, miệng không ngừng nói lời cảm ơn.
Khúc Lệ thấy nàng cầm nào là bát, nào là hũ dưa chua, lát nữa còn phải leo lên lầu.
Sợ nàng lỡ tay làm rơi vỡ đồ, liền cầm lấy hũ dưa chua giúp: “Đi, để ta giúp ngươi ôm vào trong nhé.” Vừa đi vừa chuyện phiếm với Khương Đường: “Hai vợ chồng ngươi bình thường đúng là tiêu xài hoang phí quá.
Tiểu Phù lần nào đi xe về mà chẳng mang đồ tặng cho hàng xóm trên dưới lầu chứ.
Nghe chị đây, hai đứa nên tích lũy thêm tiền tiết kiệm đi.
Đứa trẻ này mà chào đời, sẽ tốn thêm biết bao nhiêu khoản.
Nào là nôi, giường, sữa mạch nha, sữa bột, quần áo trẻ em, tã bỉm, tất cả đều là tiền.”“Đúng rồi, ngươi mang thai thì ai sẽ tới chiếu cố ngươi đây?
Cha mẹ ngươi bên kia đoán chừng không được rồi, còn trưởng bối bên nhà Tiểu Phù thì sao?” Chuyện Khương Đường cùng cha mẹ ruột quan hệ không tốt, Khúc Lệ là biết.
Việc Khương Mậu gây náo loạn một trận lớn như vậy trước cổng nhà máy, lại qua lời truyền bá của đám phụ nữ hóng chuyện, đúng là khiến không ít người biết việc này.“Trong nhà hắn cũng không yên ổn, đến đó thì xem sao.” Khúc Lệ nghe lời này, lập tức minh bạch.“Cũng phải thôi, người tới chăm sóc mà không khiến mình bớt lo thì còn tệ hơn là không có ai.
Giống như mấy người ở hai dãy sát vách đó, có mấy người thậm chí còn là cán bộ Hội Phụ nữ đấy.
Đừng nhìn bên ngoài nói chuyện êm tai, về nhà đóng cửa lại thì họ lại chèn ép con dâu cực kỳ gay gắt.
Còn có mẹ của Dương Cao Nghĩa, đồng nghiệp của Lão Viên nhà tôi, cũng rất tai quái.
Nói là tới chiếu cố người bụng mang dạ chửa, trước khi bà ấy đến thì Hoàng Tiểu Lan vẫn bình yên vô sự.
Bà ấy vừa tới một lần, đứa bé trong bụng Hoàng Tiểu Lan liền mất rồi.”“A?
Đó là chuyện ra sao vậy?” Khương Đường không nhịn được thốt lên, Dương Cao Nghĩa này sự tồn tại cũng quá nổi bật rồi.
Trong lòng nàng khẽ động, không chút biểu cảm dò hỏi tin tức: “Dạo gần đây mọi người đều đang nói chuyện nhà bọn họ, là thật hay chỉ là tin đồn thổi phồng vậy?” “Haizz, tùy vào chuyện mà ngươi nói.
Nếu là chuyện hắn cùng Quỳ Bình bên công đoàn bát quái, ta thấy không có lửa thì làm sao có khói.” “Trong xưởng không có tìm hắn nói chuyện sao?” “Nào có tác dụng gì, đúng là có nói chuyện nhưng cũng đâu có tác dụng.
Ngươi đừng nhìn Quỳ Bình mới tới, chỉ là một tiểu cán sự thôi, người ta dù sao cũng là con gái nuôi của Chủ tịch Tôn đấy.” Nói xong, Khúc Lệ khinh thường bĩu môi: “Cũng đâu phải ruột rà gì, không hiểu sao nàng ta lại quá quắt đến vậy.”
Khương Đường vừa nghe vậy, lập tức nghĩ tới chuyện thi tuyển vào công xưởng ngày hôm đó.
Nàng trí nhớ tốt, hơn nữa lần tuyển công nhân vào xưởng cũng chỉ khoảng 20 người, nàng có ấn tượng với những người đã vượt qua bài kiểm tra.“Khúc tỷ, lúc ta đi thi không nghe nói có cái tên này mà?” Khúc Lệ giúp đem hũ dưa chua bưng đến phòng bếp, vừa đi ra ngoài vừa nói: “Dùng tiền mua thôi, Chủ tịch Tôn đặc biệt chuyển người từ phòng hậu cần sang công đoàn đấy.” Khương Đường hơi kinh ngạc: “Vậy Hoàng Tiểu Lan giải quyết thế nào?
Chủ tịch Tôn sẽ không còn giúp cô ta đoạt người đàn ông của người khác chứ?” Chuyện này, nói ra cũng không hay cho lắm.
Đường đường là chủ tịch công đoàn, lại giúp con gái nuôi đoạt chồng của người khác......
Nghe thế nào cũng đều cảm thấy người làm ra việc này hơi thiếu lý trí.
Không, là vô cùng, vô cùng thiếu lý trí!
Khúc Lệ cười: “Ngươi xem ngươi nói kìa, rõ ràng là bản thân Dương Cao Nghĩa đã có ý nghĩ ngoại tình.
Nếu hắn quyết tâm ly hôn với Hoàng Tiểu Lan, chẳng lẽ phòng dân chính còn có thể gây áp lực để không cho họ làm thủ tục sao?
Chủ tịch Tôn còn chẳng cần ra mặt nữa.” “Dù sao thì ta cũng nói với Lão Viên nhà ta rồi, sau này không cho phép hắn cùng Dương Cao Nghĩa mù quáng chơi bời nữa, kẻo học được thói hư tật xấu bỏ rơi vợ con, khụ!” Khương Đường thấy nàng chống nạnh chỉ vào không khí mà mắng xối xả, và ghi nhớ kỹ tên Dương Cao Nghĩa.
Ngày hôm sau, lẽ ra phải đi bệnh viện khám bệnh, thì lại tạm thời nhận được điện thoại của Tô Đan Diệp.
Khương Đường vừa đến cổng chính nhà máy, đang tìm kiếm người nào đó.
Cách đó không xa, Tô Đan Diệp la lớn: “Khương Đường!
Ta ở chỗ này.” Sau đó nước mắt tuôn như bão táp, vừa khóc vừa chạy về phía nàng.
Thân hình tròn trịa của Tô Đan Diệp nhào thẳng vào người Khương Đường.
Khương Đường theo phản xạ vô thức đưa tay che bụng, một tay chống vào vai Tô Đan Diệp để giảm bớt lực va đập, nhưng vẫn bị đẩy lùi về sau hai bước mới đứng vững lại được.
Nàng nhíu mày, vừa định mắng nàng, liền nghe Tô Đan Diệp giọng nói khóc lóc đầy chói tai mà nói: “Ta thảm quá rồi, con tiện nhân Tô Mỹ Hoa này sao có thể hại ta như vậy!!”
