Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
[Thập Niên 70] Sau Khi Xuyên Thành Nữ Chính Truyện Nương Đạo

Chương 38: Chương 38




Mọi người nhìn nhau, không hẹn mà cùng thở một hơi.

Ngay cả Tô Diệp Đan yếu ớt, giờ khắc này cũng thật tình vì Trịnh Hồng Mai cảm thấy vui vẻ: “Ai nha, tốt quá rồi, sinh ra rồi, cái kia......

Trịnh Tri Thanh không sao chứ?” Hồ Đại Phu khoát tay: “Hiện tại không sao.” Hắn dừng một chút, hay là quyết định nói rõ sự thật: “Chính là về sau......

Việc sinh nở so với người khác sẽ khó khăn hơn.” Lời này vừa nói ra, bốn phía im lặng hẳn lại.

Yên tĩnh không được bao lâu thì Hồ Quả Phụ “A” một tiếng.

Bà ta trợn trắng mắt, bế ngất!

Giang Đường: “......” Ai, xem ra còn có người đến gây náo loạn nữa rồi.

Cho nên kết hôn làm gì đâu?

Chà đạp nhân cách độc lập của người phụ nữ, phủ nhận giá trị bản thân của nàng, chỉ để làm trâu làm ngựa cho gia sản nhà người khác sao?

Nàng cảm thấy bản thân bị một màn này dọa đến nỗi sợ kết hôn.

Phù Hoành Vân thấy Hồ Đại Phu đi ra, quay đầu đi xem Giang Đường.

Vừa lúc đối mặt ánh mắt tràn đầy sát khí của Giang Đường, Phù Hoành Vân chột dạ sờ mũi, nhịp tim đột nhiên ngừng lại.

Sao mắt Tiểu Tri Thanh đột nhiên sắc lẹm như dao thế?

Hắn đã đắc tội với nàng ở chỗ nào sao?

Không phải là —— Nghĩ đến xúc cảm mềm mại dưới tay, mềm mại nhũn ra, nhìn qua thì gầy nhưng thực tế vẫn rất có da có thịt, Phù Hoành Vân chợt tỉnh ngộ, mặt hắn đỏ ửng.

Hắn thật không phải cố ý!

Nếu Tiểu Tri Thanh bảo hắn chịu trách nhiệm thì hắn nguyện ý.

Chạm vào chỗ không nên chạm, là hắn đường đột giai nhân.

Chi bằng đừng đợi Tiểu Tri Thanh nói, hắn chủ động nói ra, như vậy mới thể hiện thành ý.

Không biết Tiểu Tri Thanh có thể đáp ứng hay không?

Phù Hoành Vân nhìn bộ quần áo bụi bẩn trên người, có chút ghét bỏ.

Hắn dành ra nửa phút chỉnh sửa lại vẻ ngoài, rồi mới ưỡn ngực đi qua.“Khương Tri Thanh, vừa rồi, cái kia......

Ách......” Giang Đường vẻ mặt đầy nghi hoặc: “......

Ưm?” Phù Hoành Vân nhẫn nhịn mãi nửa ngày, mỗi một chữ đều được hắn nghiền ngẫm trong miệng không biết bao nhiêu lần, vậy mà vẫn không thể nói ra lời.

Khuôn mặt tuấn mỹ đỏ bừng, phảng phất như vừa rót hai cân rượu Lão Bạch Cán.“Khương Tri Thanh, ta cái kia......” Giang Đường nâng trán, tươi cười hỏi: “Ngươi rốt cuộc muốn nói cái gì?” Phù Hoành Vân hít sâu: “Ta muốn nói ngươi tuy nhìn gầy nhưng thật ra vẫn rất nặng, giống như một loại chó cảnh trong thành, nhìn thì nhỏ xíu một cục, không có chút sức lực lại còn không ôm nổi......

Không không không, ngươi đừng hiểu lầm, ta là muốn nói ngươi đáng yêu giống như loài chó đó......

Tôi, tôi không phải nói ngươi giống chó, ta nói là, nói là......

Vừa rồi ngươi đè tay ta tê dại.”“......” Giang Đường nhếch miệng, thanh âm gằn qua kẽ răng: “Cút!” Hắn ám chỉ nàng là Kha Cơ sao?

Kha Cơ có chân dài như nàng sao?

Đúng là chó nói không ra ngà voi!

Chương 22: Ta đi báo cáo nàng

Phù Hoành Vân tự tát mình một cái thật mạnh.

Cái miệng thối nát này, nhìn xem nói ra cái gì lời nói nhảm nhí.

Trong lòng nghĩ thì hay lắm, nhưng từ trong miệng nói ra lại thành ra khác.

Lần này thì hay rồi, chọc giận người ta mất rồi.

Phù Hoành Vân chỉ giận dữ trong giây lát, rất nhanh liền tỉnh táo lại.

Đối với Tiểu Tri Thanh, hắn là kiểu mới gặp đã thân, gặp lại chung tình.

Nhưng tính đi tính lại hai người cũng chỉ mới quen biết được một ngày, cứ như vậy xông lên hỏi người ta có muốn kết giao đối tượng với mình không thì thật lỗ mãng và đường đột.

Cái miệng lanh lợi của Tiểu Tri Thanh còn không biết muốn làm hắn xấu mặt đến mức nào đâu.

Huống hồ, Phù Hoành Vân trong lòng cũng có nỗi lo lắng.

Sáng sớm hắn đã điều tra hồ sơ hạ nông thôn của Tiểu Tri Thanh.

Khương Đường là người ở Phù Dung Thị, tỉnh Nam Bình, cha mẹ có thân thế thanh bạch, xuất thân từ gia đình công nhân bình thường.

Nơi nhà máy của họ cũng không liên quan gì đến các loại máy móc hay sửa chữa ô tô, trước khi xuống nông thôn nàng vẫn còn học cấp ba.

Bất kể xét về tuổi tác hay các mối quan hệ gia đình, nàng đều không thể có cơ hội tiếp xúc với máy kéo.

Phải biết rằng, loại máy móc nông nghiệp như máy kéo thuộc về chỉ tiêu cố định.

Nông trường hoặc mỗi công xã nông thôn nhất định phải mua vài máy, mua được bao nhiêu máy, đều có số lượng cụ thể để kiểm tra.

Tỉnh Nam Bình thuộc về khu vực đồi núi, ít có nông trường quy mô lớn.

Hồng Tinh Trấn lại gần tỉnh lỵ Phù Dung Thị, nơi có thể sử dụng máy kéo càng thiếu.

Rốt cuộc Tiểu Tri Thanh đã học được kỹ thuật này ở đâu mà không hề kém cạnh một tài xế lão luyện?

Phù Hoành Vân thật sự rất có thiện cảm với Giang Đường.

Loại thiện cảm này huyền diệu khó lý giải, đến rất đột nhiên, nhưng hắn một chút cũng không hề bài xích.

Hắn tính tình quyết đoán, làm việc rất ít dây dưa dài dòng.

Nhìn trúng cô nương nào, vậy thì phải tìm cách ôm được vào lòng mình mới được.

Nhưng nếu Tiểu Tri Thanh thật sự là điệp viên của địch —— Hoành Vân nhíu mày, trong đáy cặp mắt đào hoa đa tình nhanh chóng hiện lên một vòng quyết tuyệt.

Không biết mình đang bị hoài nghi là điệp viên của địch, Giang Đường giờ phút này đã trở về điểm thanh niên trí thức.

Trên người nàng đổ mồ hôi, lại còn bị ngã một phát, không tắm thì tối nay nhất định sẽ không ngủ được.

Giang Đường suy nghĩ một lát, nhận ra mình vẫn không chịu được cảm giác dơ bẩn trên người.

Nàng rón rén chạy vào trong nhà bếp múc một chậu nước lạnh, rồi dùng khăn mặt lau qua thân thể.

Đêm tháng tư tháng năm, mát lạnh thấm vào xương tủy.

Gió nhẹ nhàng từ khe cửa thổi vào phòng, Giang Đường lạnh đến run lập cập.

Đây là kiểu khó khăn của người nào vậy chứ!

Nàng nhớ nhung máy điều hòa không khí, nhớ nhung máy nước nóng, nhớ nhung bồn tắm lớn có chức năng massage của nàng......

Ư ừ ừ.

Ngày thứ hai trời còn chưa sáng, gà trống còn chưa bắt đầu gáy minh đâu, loa phóng thanh của đại đội đã vang lên trước.

Mấy ngày gần đây thời tiết không tệ, mỗi ngày đều có nắng.

Trong đất cây cải dầu đã chín mọng, nếu không tranh thủ thu hoạch xong, chờ thêm hai ngày, hạt cây cải dầu lại sẽ tự động vỡ ra giống như đậu nành lúc trước, rồi bắn tung tóe vào đất, tổn thất kia liền phát sinh lớn.

Trừ thu hoạch cây cải dầu, trong thôn còn có nhà máy heo, chuồng bò.

Mỗi ngày đều muốn cắt cỏ cho heo ăn, chăn trâu, còn phải ủ phân......

Vườn trái cây với mảng lớn cây cam quýt cũng phải tưới nước bẩn, mà nước bẩn cần từ hầm phân nhà mình chọn đi qua.

Liên quan đến thu hoạch, mọi người một ngày cũng không dám nghỉ.

Càng là tiếp cận mùa hè, càng là phải thừa dịp lúc trời còn chưa sáng, còn mát mẻ mà làm thêm chút công việc.

Loa đã phát xong quốc ca, đọc xong lời trích dẫn của lãnh đạo, sau đó là đại đội trưởng bắt đầu an bài nội dung công việc một ngày này.

Giang Đường vừa lúc loa bắt đầu vang, liền đã rời giường.

Nàng múc nước rửa mặt, tùy ý búi tóc ra phía sau đầu, rồi liền bắt đầu chấp hành kế hoạch đã làm tốt từ hôm qua.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.