Thập niên 70: Xuyên Thành Nữ Xứng Niên Đại Văn Vùng Biên Giới

Chương 63: -




Chương 63
Lúc Ngô Truyền Phương nhận điện thoại, Dung Thủy Căn vẫn ở bên cạnh chờ, tiến lại gần nghe kỹ cũng có thể nghe được giọng của chị hai trong micro
Trước khi Truyền Phương đến, ông cũng đã cùng chị hai nói chuyện rất nhiều
Biết rằng chị ấy đang sống ở nhà cũ, có một đứa cháu trai tám tuổi bên cạnh
Sau đó, không có ai khác
Dung Thủy Căn không tiếp tục truy vấn chuyện của anh rể cùng cháu trai, chị hai không nói sợ là người đã không còn
Một người lớn tuổi, một người dưới mười tuổi
Ngẫm lại cũng biết cuộc sống của bọn họ không dễ chịu, làm cho trái tim ông càng thắt chặt
Lần này ông không truy vấn quá chi tiết, cũng là muốn chờ ngày nào đó chị hai không ở bên cạnh sẽ hỏi Hiểu Hiểu một chút, xem chị ấy rốt cuộc có tình huống gì
Ngô Truyền Phương nói hai phút, còn có rất nhiều chuyện chưa nói, nhưng bà Dung thật sự luyến tiếc tiền điện thoại, nên hẹn nhau sẽ tán gẫu qua thư
Cuối cùng, Ngô Truyền Phương dặn dò con gái bên kia: "Tìm được cô hai con nên chúc mừng thật tốt, đừng không nỡ tiêu tiền, còn có phải bảo trọng, có chuyện gì nhất định phải viết thư cho người trong nhà.”
Nhận được câu trả lời khẳng định, mới cúp điện thoại
Dung Thủy Căn móc tiền ra
Ông luôn chờ điện thoại của con gái, trên người vẫn mang theo tiền
Nhưng tiền mang theo có chút không đủ, ông ngượng ngùng nói: "Lão Lưu, số còn thiếu chờ tôi đưa tới cho ông.”
"Không vội không vội
Lão Lưu nhìn Ngô Truyền Phương mặt không chút thay đổi, áy náy nói: "Xin lỗi đồng chí Ngô, tôi thật sự là nhất thời hiểu lầm, bằng không cũng sẽ không vội vàng nhờ người đi tìm bà.”
Sau khi biết nhầm, hắn còn tìm người truyền tin tức, nhưng không nghĩ tới đồng chí Ngô tới nhanh như vậy
"Quên đi, ông cũng có lòng
Ngô Truyền Phương khoát tay, lại cười nói: "Đúng rồi, lão Lưu ngày mai nhớ tới nhà uống rượu.”
"Ăn rượu mừng sao
lão Lưu buồn bực: "Không phải hai người nói rượu mừng của con trai lớn trước mắt không làm nữa sao
"Rượu mừng của hắn quả thật không làm
Ngô Truyền Phương tạm thời có chủ ý, một tay khoác lên vai lão Dung: "Lão Dung nhà tôi tìm được người trong nhà thất lạc nhiều năm như vậy, hiện giờ có thể đoàn tụ chính là một chuyện vui lớn, đáng để tổ chức tiệc rượu chúc mừng.”
"Đúng đúng đúng, một chuyện vui lớn
Dung Thủy Căn liên tục gật đầu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Gần ba mươi năm, ông đã chờ đợi ngày đêm, vô số lần cầu nguyện ông trời cho họ một ngày đoàn tụ
Vô số lần khủng hoảng, lo lắng Dung gia chỉ còn lại có một mình mình
May mắn thay, ông đã tìm thấy chị gái ruột của mình
Đây thực sự là một niềm vui lớn
Cứ như vậy, người thân và bạn bè Ngô gia lại một lần nữa nhận được lời mời
Thực sự rất kịch tính
Vừa hủy bỏ hôn sự của con trai, kết quả bây giờ lại tổ chức rượu đoàn tụ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Như vậy xem ra, Ngô gia thật sự không có ý định để con dâu lớn vào cửa, đồ ăn cố ý chuẩn bị cho tiệc mừng đều lên bàn, cũng không thể lại mua một lần nữa chứ
Có tiền cũng không thể làm như vậy
Ngay trong ngày ăn tiệc rượu, một cô nhóc gầy rời khỏi đại tạp viện Ngô gia, một đường chạy đến đầu kia của trấn nhỏ, chui vào một con hẻm có vẻ có chút rách nát
Cô bé cũng không lập tức về nhà, mà trước tiên xem trong nhà có ai hay không, xác định không có người sau đó mới nhanh chóng chạy vào phòng: "Chị cả, chị nhanh chóng thu dọn đồ đạc đi Ngô gia.”
Đoàn Nguyệt bị người đột nhiên tiến vào dọa nhảy dựng lên: "Không phải em đi nhặt than sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sao lại trở về
"Em đi ngang qua Ngô gia thấy bọn họ đang làm tiệc rượu, bọn họ thật sự không có ý định cho ba mẹ mở công phu sư tử ngoạm
Đoàn Xuân tính tình nóng nảy, mở tủ ra tính toán thu dọn đồ đạc cho cô ta
“Thế nhưng…"
"Chị vì cái nhà này trả giá nhiều như vậy còn chưa đủ sao
Thật muốn bị nhà này ép chết
Đoàn Xuân cắt ngang lời cô ta: "Chị hiện tại đi Ngô gia, cho dù không tổ chức tiệc rượu cũng phải vào cửa nhà bọn họ, chỉ có rời khỏi nơi này đến Ngô gia chị mới có thể sống tốt.”
Đoàn Nguyệt còn có chút chần chờ
Ngón tay vuốt ngón tay, có vẻ do dự
Hai ngày trước hôn sự đột nhiên tăng thêm tiền sính lễ, chuyện này cô ta cũng không muốn, nhưng đó là ba mẹ, là người sinh ra cô ta, cô ta làm sao có thể cự tuyệt
Đoàn Xuân nhìn bộ dạng này của cô ta thì rất nóng nảy: "Chị còn do dự cái gì, chị có biết nếu Ngô gia thật sự không muốn cưới chị, chị sẽ thế nào không
Về nông thôn làm thanh niên tri thức còn coi như tốt, chị rất có thể sẽ bị ba mẹ bán đi, bất kể là lão già hay là góa vợ, hoặc là một tên ngốc, chỉ cần ai cho tiền, bọn họ sẽ bán chị cho người đó.”
Mặt Đoàn Nguyệt trắng bệch, cô ta không cách nào phủ nhận
Bởi vì cô ta biết em gái nói không sai

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.