Thập Niên 70: Xuyên Thành Quần Chúng Ăn Dưa

Chương 170: - Đạo khác biệt mưu cầu khác nhau 1




Chương 170 - Đạo khác biệt mưu cầu khác nhau 1
Đạo khác biệt mưu cầu khác nhau: ý nói những người có quan điểm hoặc sở thích khác nhau thì không thể làm việc cùng nhau
Đường về thôn vẫn dựa vào hai chân mà đi, Lâm Ngọc Trúc âm thầm mắng trong lòng, cô xuyên vào thập niên 70 này giống như đi cải tạo chân vậy
Bây giờ cũng có thể đi, trên vai cũng có thể cõng được chút ít, núi có không ít chỗ gồ ghề vậy mà đi đường cũng không kêu mệt mỏi, cô đã không phải là cô của năm đó nữa rồi
Lại nói cô đã đợi thím Lý Tứ mấy ngày nay nhưng cũng không thấy người này có hành động gì, đột nhiên có chút hơi mất mát
Sau khi vào thôn, cô tìm kiếm bóng dáng thím Lý Tứ khắp nơi nhưng không thấy, cũng không biết người thím này đã đi tản bộ ở đâu rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Một nhà này dựa vào tiền con trai nhỏ trợ cấp, có thể sống lười nhác bao nhiêu thì lười nhác bấy nhiêu, bị cái nhà này liên lụy, tương lai cậu con trai kia có thể lấy được vợ không cũng là một chuyện khác
Lâm Ngọc Trúc lắc đầu đi về, vừa mới vào điểm thanh niên trí thức đã thấy Triệu Ái Đảng và Triệu Hương Lan cùng đi từ trong nhà ra ngoài, cô có chút bất ngờ, không phải hai người này đi sửa đường sao, sao lại quay về rồi
Kể từ khi đánh nhau một trận với chị em nhà họ Đổng, tính tình của Triệu Hương Lan dường như thu lại rất nhiều, ngoài chị em họ Đổng ra thì thấy ai cô ta cũng mỉm cười, nhìn qua càng thấy dịu dàng dễ gần
Cô ta thấy Lâm Ngọc Trúc từ bên ngoài về thì cười hỏi: "Lại lên trấn sao
Lâm Ngọc Trúc gật đầu, nói: "Lên trấn gửi thư, hai người làm gì vậy
Nhìn như thế nào cũng giống như đang muốn đi ra ngoài
"Buổi trưa Tiểu Trương mệt nên bị bệnh, trực tiếp hôn mê bất tỉnh, chúng tôi đưa người về rồi lại quay lại làm việc
Lâm Ngọc Trúc nghe xong thầm mắng một tiếng trong lòng, nữ phụ đúng là nhân vật xui xẻo
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cô oán trách hai câu với Triệu Hương Lan rồi đưa mắt nhìn hai người ra ngoài, ánh mắt Lâm Ngọc Trúc nhìn về phía Triệu Ái Đảng, nhìn vẻ bề ngoài thật sự không nhìn ra được tốt xấu, ấn tượng của cô đối với Triệu Ái Đảng chính là tướng mạo đoan chính, không thích nói chuyện, nói một câu thẳng thắn thì tính người này không khác Chu Nam là bao
Về sân sau đúng lúc Vương Tiểu Mai đi ra, thấy cô đang buồn bực thì hỏi: "Về rồi sao
"Gửi bức thư tốn bao nhiêu thời gian chứ
Sinh hoạt tập thể có điểm này là không tốt chút nào, đi lên trấn, đi bao lâu mọi người đều biết
Bí mật càng ngày càng không dễ che giấu
Vương Tiểu Mai cười hì hì nói với cô: "Hôm nay Trương Diễm Thu bị bệnh, tôi đã đoán từ trước, lúc trước tôi cảm thấy thân thể này của cô ta không ổn, quả nhiên là đúng, cô xem, bị bệnh rồi, ui chao, nếu lúc trước không chuyển ra thì chắc chắn phải ở lại hầu hạ cô ta
Lâm Ngọc Trúc nhìn vẻ mặt giảo hoạt kia của cô ta, cũng không biết nên phản ứng như thế nào
Vương Tiểu Mai nhặt củi đến trưa, giữa trưa trở về ăn cơm đồng thời nghỉ ngơi một chút, đầu giờ chiều, Lâm Ngọc Trúc cùng lên núi nhặt củi với cô ta
Không nói đến chuyện dùng bao nhiêu củi để nấu đường, hiện tại cũng nên dự trữ thêm củi cho mùa đông
Lúc lên núi Lâm Ngọc Trúc phát hiện mấy đứa nhỏ cũng lên núi, có người hái quả dại, có người nhặt củi, cũng có thôn phụ không có việc làm lên trên núi
Mục đích của mọi người đều không khác nhau lắm
Lâm Ngọc Trúc thương lượng với Vương Tiểu Mai, tốt nhất nên nhặt sạch củi trong phạm vi từ túp lều đến chân núi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lúc này Vương Tiểu Mai còn cố ý nhấn mạnh đó là nhà ở, không phải túp lều
Lâm Ngọc Trúc nói cô ta tập trung vào điểm chính, hai người bắt đầu lao vào kiếp nhặt củi
Một nửa củi nhặt được để ở túp lều, một nửa mang về nơi của thanh niên trí thức, nếu không hai người đi lên núi một lúc mà mang tay không về cũng rất dễ gây hiểu lầm
Mỗi lần Lý Hướng Vãn thấy hai người tốn thời gian phí công sức lên núi nhặt củi về thì đều cảm thấy may mắn vì mình có không gian, củi cô ta nhặt được căn bản đều lén bỏ vào không gian, đến gần nơi của thanh niên trí thức đều nhân lúc không có người chú ý thì bỏ ra ngoài, cứ như vậy yên lặng nhặt được không ít củi
Nếu không phải gần đây cơ thể của Lâm Ngọc Trúc càng ngày càng tốt, sức càng ngày càng lớn thì có khả năng nhặt củi xong đã bị tàn phế
Có mấy lần cô và Vương Tiểu Mai chia ra để nhặt củi, cô cũng sẽ lén bỏ vào trong không gian của mình, cứ dần dần như vậy, củi trong không gian càng ngày càng nhiều

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.