Thập Niên 70: Xuyên Thành Quần Chúng Ăn Dưa

Chương 205: - Cẩu Đản 2




Chương 205 - Cẩu Đản 2
Lúc gửi bưu kiện, cô còn nhét vào trong một tờ giấy, viết rất thông minh, tất cả đều mạnh khỏe, đừng mong nhớ, không có người yêu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Những thứ khác cô không giải thích thêm gì hết
Cũng không biết khi mẹ Lâm đọc được lá thư này sẽ có cảm nghĩ gì
Nói tới thì không phải là cô luôn kéo dài không gửi đồ cho nhà, chỉ là chưa đến vụ thu hoạch mùa thu đã gửi đồ thì khó tránh được khiến người ta nghi ngờ, sau vụ thu hoạch mùa thu thì dễ nói hơn nhiều, muốn gửi chút gì đó cũng sẽ không bất ngờ nữa, chỉ là mất phí gửi đồ thôi
Sau khi suy nghĩ đi suy nghĩ lại nhiều lần, Lâm Ngọc Trúc dự định đợi cơn phong ba này trôi qua mới tới chỗ mấy bác gái để giao hàng, lần này lên thị trấn cô loáng thoáng cảm thấy bầu không khí không đúng lắm
Cứ cảm thấy cả đường phố đều yên lặng hơn rất nhiều
Không có việc gì cả người đều nhẹ nhàng thoải mái, Lâm Ngọc Trúc dự định sẽ quay về thôn luôn, giữa đường tình cờ bắt gặp Lý Bàn Tử đang có vẻ rất vội vã, Lâm Ngọc Trúc nghiêng đầu gọi anh ta lại
Lý Bàn Tử hơi hoảng hốt dừng lại, khi nhìn thấy Lâm Ngọc Trúc, anh ta mới hoàn hồn, tâm sự trùng trùng mà nói: "Em gái à, sao em lại lên thị trấn rồi
Lâm Ngọc Trúc thấy anh ta như vậy, dường như đang có chuyện gì, bèn hỏi: "Anh Bàn Tử, anh không sao chứ
Lý Bàn Tử thở dài một hơi, nói: "Không sao, chỉ là anh trai anh bị thương, bây giờ đang ở trong viện
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lâm Ngọc Trúc không nhịn được mà kinh ngạc, hỏi: "Không sao chứ
Lý Bàn Tử lắc đầu, nói: "Tối qua được cứu về, sáng nay đã tỉnh rồi, bác sĩ nói tỉnh lại rồi thì không có gì đáng ngại nữa, anh mới nhân lúc anh ấy đang ngủ mà quay về nấu chút cháo, chuẩn bị đem qua đây
Lâm Ngọc Trúc suy nghĩ một lát rồi nói: "Anh Bàn Tử, em cùng anh đi thăm anh Thẩm nhé
Lý Bàn Tử lúc này cũng không có tâm tư để mà nghĩ nhiều, bèn gật đầu dẫn Lâm Ngọc Trúc tới bệnh viện
Trên đường đi, Lâm Ngọc Trúc hỏi bóng gió hai câu, đã hiểu đại khái có chuyện gì xảy ra
Hai nhà Tống - Lưu còn sót lại mấy tên đầu sỏ không lớn không nhỏ, hỏi ra thì cũng là những kẻ đang mang án, những chuyện thương thiên hại lý có lẽ cũng đã làm không ít
Những kẻ này đều đã chạy trốn xuống nông thôn, mấy ngày nay Thẩm Bác Quận lại bắt đầu tuần tra khắp nơi tung tích của những kẻ này
Cứ như vậy anh đã bị thương trong lúc phía cảnh sát đánh gọng kìm trong ngoài
May là được đưa tới bệnh viện kịp thời, lúc cấp cứu mặc dù có chút nguy hiểm nhưng người coi như đã cứu lại được
Lúc Lâm Ngọc Trúc vào phòng bệnh, Thẩm Bác Quận vừa đúng lúc tỉnh lại, sắc mặt có chút nhợt nhạt, chắc hẳn lúc trước đã chảy không ít máu
Khi Thẩm Bác Quận nhìn thấy cô, đôi mắt đen nhánh dường như sáng lên vài phần, hơi mỉm cười với cô
Một người bệnh vừa đẹp vừa yếu ớt như vậy, thật đáng chết là lại khiến cho trái tim Lâm Ngọc Trúc đập mạnh
Thẩm Bác Quận cựa quậy định ngồi dậy, có thể đã động tới vết thương, khóe miệng anh không khỏi co rút, Lý Bàn Tử vội vàng đi tới đặt cháo lên bàn, đỡ anh ngồi dậy
Lâm Ngọc Trúc cứ tay không như vậy đến thăm người bệnh, cô vốn nghĩ rằng một thanh niên trí thức nghèo như cô có thể mua nổi thứ gì được, nghĩ rằng đối phương cũng không thể bắt bẻ cô
Lúc này không hiểu sao cô lại thấy chột dạ là thế nào không biết
Lâm Ngọc Trúc lặng lẽ đi vào, ngồi trên chiếc ghế bên cạnh giường bệnh, lục lọi trong tay nải một hồi, móc ra được mấy nắm táo đỏ đặt trước người của Thẩm Bác Quận, cười hì hì và nói: "Nào, anh ăn chút đi cho bổ máu
Thẩm Bác Quận khẽ ho một tiếng, nói: "Cô vẫn nên mang về để dành mà ăn đi, chỗ tôi có rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lâm Ngọc Trúc cười ha ha, có chút mất tự nhiên mà nói: "Một chút tấm lòng, một chút tấm lòng thôi

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.