Thập Niên 70: Xuyên Thành Quần Chúng Ăn Dưa

Chương 208: - Chưa thấy ai có lòng dạ hiểm độc như vậy 1




Chương 208 - Chưa thấy ai có lòng dạ hiểm độc như vậy 1
Cuối cùng hôm nay thím Lý Tứ cũng biết cái gì gọi là càn quấy, cũng xem như là mở mang kiến thức
Bà ta chỉ vào Lâm Ngọc Trúc đang bày ra vẻ mặt ngây thơ, lại không thể nói được gì, cuối cùng bà ta nói: “Tôi không chấp một đứa trẻ như cô.”
Bà ta muốn đi, Lâm Ngọc Trúc không quan tâm, cô kéo thím Lý Tứ lại không cho bà ta đi
Lâm Ngọc Trúc nói: “Không được, thím Tứ, vất vả lắm hai ta mới gặp nhau, dù sao thì cũng phải nói rõ ràng chứ thím…”
Hai người dây dưa một phen rồi giải tán trong mơ hồ
Thím Lý Tứ che ngực, tức đến suýt ngất
Con nhóc này không dễ ức hiếp
Những ngày nhàn nhã không kéo dài quá hai ngày thì ngày mùa lại bắt đầu, ngô trong thôn cần phải được thu hoạch
Thu hoạch ngô xong thì cũng phải thu hoạch khoai tây, cải trắng và củ cải bên trong ruộng riêng
Xem như tiếng tăm của Lâm Ngọc Trúc hoàn toàn được lan truyền
Khi làm việc, không ai động vào cô, chủ yếu là có lẽ người của tiểu đội ba quá lương thiện
Trương Diễm Thu thì hơi xui xẻo, bẻ ngô còn xô xát với bà thím trong thôn
Lâm Ngọc Trúc không cùng tiểu đội với cô ta, khi đang làm việc thì cô nghe nói tiểu đội hai có người đánh nhau, nhưng cũng không biết là ai
Đến khi cô về điểm thanh niên trí thức, nhìn thấy thì mới biết được Trương Diễm Thu đánh nhau với một thím không biết tên ở trên đất, mặt và cổ của cô ta tràn ngập vết cào, máu loang lổ
Lâm Ngọc Trúc hít hà một hơi, cô không biết cô ta đau hay không nhưng nhìn rất kinh khủng
Sức chiến đấu của các bác gái tiểu đội hai cao hơn tiểu đội ba nhiều
Lúc này Lâm Ngọc Trúc thầm nghĩ, may là cô ở tiểu đội ba, người ở tiểu đội này văn minh hơn nhiều, hơn một nửa số người chỉ nói chứ không động tay động chân, đến cả đồng chí Tiểu Tống cũng như vậy
Nói vậy, nếu đồng chí Tiểu Tống không phải người xấu thì tốt quá
Lâm Ngọc Trúc hơi phiền muộn, bây giờ cô lại cùng một tổ với thím Lý
Hai người lại bắt đầu vừa đấu trí đấu dũng vừa làm việc
Ở sân trước, Lâm Ngọc Trúc không hỏi chuyện gì đã xảy ra
Nhưng khi cô trở lại sân sau thì Vương Tiểu Mai đã sớm hỏi thăm được
Việc này rất kỳ lạ
Bà thím đánh nhau với Trương Diễm Thu, người trong thôn gọi bà ta là Hứa Miệng Rộng, nếu đã gọi là miệng rộng thì nếu miệng không rộng, vậy người đó là người nói nhiều
Thím Hứa thuộc trường hợp sau
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khi làm việc, bà ta rất thích nói chuyện
Ban đầu, ba ta nói với Trương Diễm Thu, nhưng thấy đối phương lạnh lùng, bà ta thấy không thú vị nên liền tát gẫu với thím đang bẻ ngô bên cạnh
Âm thanh khi nói chuyện của hai người càng lúc càng lớn, cũng bắt đầu chém gió, đôi lúc còn nói vài truyện cười khó tả
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Một khoảng thời gian sau, Trương Diễm Thu cảm thấy ồn ào, cô ta chê thím Hứa không nghiêm túc làm việc nên mỉa mai đôi câu
Thím Hứa nghĩ cô ta chỉ là một bé gái nên không để ý đến cô ta
Cho nên bà ta tiếp tục tán gẫu với thím bên cạnh
Trương Diễm Thu khẽ nói thầm một câu
Hứa Miệng Rộng ngưng làm, bà ta hỏi cô ta nói gì, cuối cùng thì nói Trương Diễm Thu xem thường bà ta, còn mắng bà ta
Có lẽ Trương Diễm Thu dồn nén lâu rồi nên cũng làm theo, bắt đầu mắng bà ta
Cứ như vậy, hai người mắng nhau rồi đánh nhau
Một người yểu điệu như cô ta sao có thể đánh lại một người làm nông hàng năm
Cô ta liền bị người ta ấn trên mặt đất cọ xát rồi lại cọ xát
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vẫn là những người xem kịch không nhìn được nữa mới trợ giúp kéo hai người ra
Nếu không, thật không biết Trương Diễm Thu sẽ ra sao
Nghe xong, Lâm Ngọc Trúc hít một hơi
Đánh nhau đều là mềm sợ cứng, cứng sợ ngang ngược, ngang ngược sợ liều mạng
Mấu chốt là ở hai chữ khí thế
Trương Diễm Thu bại trận là điều hiển nhiên
Đừng nói là Trương Diễm Thu, cho dù có cộng thêm cô và Vương Tiểu Mai thì cũng không chắc sẽ đánh lại bà ta, cô không khỏi vỗ tay cho Trương Diễm Thu, cô ta quá can đảm

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.