Chương 306 - Thanh niên tri thức có thể ăn thịt người 1
Nghĩ đến ván gỗ đầy đinh mà Lâm Ngọc Trúc làm, mấy người trẻ tuổi hiện tại đều có chung một suy nghĩ, cô gái nhìn qua yếu đuối hiền lành này lại là một kẻ độc ác, tàn nhẫn, giết người không dấu vết
Không thể chọc vào cô, tuyệt đối không thể chọc
Dĩ nhiên, đó đều là những lời nói đâm sau lưng Lâm Ngọc Trúc mà thôi
Tạm thời Lâm Ngọc Trúc còn không biết suy nghĩ của những người này, cô đang bận lắng nghe Vương Tiểu Mai mắng mỏ Chương Trình
"Mọi người không biết đâu, lúc đó tôi thấy anh ta cầm nhiều đồ lắm, tôi còn tưởng rằng anh ta sẽ tặng tôi, còn nghĩ bảo anh ta đem về, nhưng cuối cùng thì hay rồi, hóa ra tất cả chúng là dành cho Lý đại mỹ nhân, để lại cho tôi hai miếng bánh điểm tâm, cũng nhờ có ánh sáng của cô nếu không tôi còn phải tặng lại nữa
Lý Hướng Vãn xoa mày, nhìn biểu cảm xem trò vui của Lâm Ngọc Trúc và Vương Tiểu Mai, cô ta vừa bực mình vừa buồn cười
Tuy rằng Vương Tiểu Mai ngoài miệng thì trêu ghẹo cô ta, nhưng đáy mắt lại rất thoải mái, chỉ cần liếc thoáng qua cũng có thể thấy rõ
Hiển nhiên không có ý ghen tị với cô ta, càng không có tâm tư phức tạp gì
Lý Hướng Vãn mắt nhìn Lâm Ngọc Trúc, khó trách cô lại thân thiết với Vương Tiểu Mai
Lúc trước cô ta nhìn sai rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Số quà này, mọi người mang về chút nhé
Đối với người của mình, Lý Hướng Vãn luôn không để ý mấy thứ vật ngoài thân
Lâm Ngọc Trúc và Vương Tiểu Mai đồng thời lắc đầu
Đồ của Chương Trình mang tới há lại dễ ăn như vậy
Lâm Ngọc Trúc cũng không dám lấy
Năm nay Vương Tiểu Mai không dám chiếm tiện nghi dù chỉ là một chút
Lý Hướng Vãn..
Lại nói đùa vài câu xong, Vương Tiểu Mai mới nghiêm mặt nói tiếp: "Anh Chương từ chỗ cô ra, lại tới chỗ tôi vui vẻ thuận mồm nói ra, thôn chúng ta sắp xây trường học, nghe ý tứ trong lời nói, có ý thì có thể tìm anh ta, anh ta có khả năng giúp đỡ một chút
Lý Hướng Vãn nhíu mày
Lâm Ngọc Trúc cũng nhìn về phía này, người này ăn nói mạnh miệng nhưng vẫn rất có bản lĩnh
Giáo viên dân lập lấy công điểm vẫn cần phải có cái gật đầu đồng ý của lãnh đạo thôn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Dẫu tay anh ta có dài đến mấy cũng duỗi không đến
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ý kia của anh ta có lẽ nào là..
Giáo viên công lập
Nghĩ vậy, Lâm Ngọc Trúc liền nhớ tới thân phận bên ngoài của Chương Trình là một giáo viên, ừ, suy xét kỹ thì cũng có mối quan hệ ở phương diện này
Lâm Ngọc Trúc không có ý nghĩ gì về việc trở thành giáo viên công lập
Vài năm sau chính là kỳ thi đại học, công việc giáo viên này cũng không làm lâu dài
Làm giáo viên dân lập, không cần làm việc nhà nông là được
Lý Hướng Vãn càng thêm không thèm liếc mắt một cái
Hiện giờ vết thương ở chân của cô ta đã khỏi rồi, dự định hai ngày nữa đi tìm đến nhà các lãnh đạo thôn khác nói chuyện
Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên, nếu được làm giáo viên dân lập thì tốt quá, nếu không được, cô ta còn có lợn..
Dù sao đi nữa cô ta cũng sẽ không đi nhờ vả Chương Trình làm việc
Có một số ân tình của một số người không thể thiếu được, huống chi là người có mưu đồ với bạn
Vương Tiểu Mai chuyển lời xong, cũng không nghĩ nhiều, bỏ nhiều tiền đi làm giáo viên của một thôn còn không bằng tích góp tiền lại rồi chờ về thành phố mua công việc
Tiền trong tay không đủ để cô ta tiêu xài tùy ý
Nghĩ như vậy, năm sau liền phải nắm chặt lưng quần mà sống, tiệm cơm Quốc Doanh cái gì nữa
Vẫn phải ít đi thôi
Cứ như vậy, Chương Trình ngồi trong nhà tưởng là có thể vẫn vững vàng ngồi ‘câu cá’
Mấy ngày trôi qua trong vô vị, Chương Trình đợi mãi, đừng nói cá lớn không mắc câu, đến cả con tép riu như Vương Tiểu Mai cũng vẫn chưa tới tìm anh ta
Tâm trạng nhất thời có hơi lạnh lẽo
Số hàng mà Lý Hướng Vãn cung cấp sớm đã bán hết, hiện tại bởi vì đối phương bị thương ở chân, càng không nghĩ ra ý nghĩ làm ăn
Giờ ngẫm nghĩ lại, cảm giác như vác đá đập vào chân mình, sớm biết đã đổi biện pháp
Những tên côn đồ dưới tay, đã có dấu hiệu lộ vẻ bất mãn
Chương Trình nhíu mày, ngay cả cái tên Mộc Đầu lừa anh ta kia cũng tìm không thấy..