Thập Niên 70: Xuyên Thành Quần Chúng Ăn Dưa

Chương 372: - Trong mắt tràn ngập ánh sáng chính nghĩa 1




Chương 372 - Trong mắt tràn ngập ánh sáng chính nghĩa 1
Thẳng thắn mà nói, khi Trương Diễm Thu giả nhảy sông tự sát rồi được khiêng về, Vương Tiểu Mai cũng không hoảng hốt như vừa rồi
Từ vài câu đối thoại đơn giản của Lưu Nga và Hàn Mạn Mạn, Lâm Ngọc Trúc đoán được đại khái Lưu Nga gả cho nhà nào
Hẳn là gia đình lúc trước ngược đãi Vương Tiểu Mai chết đi sống lại
Lâm Ngọc Trúc có biết một chút, chỉ biết cũng là họ Vương, là một trong ba dòng họ lớn ở thôn Thiện Thủy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trong thôn có khá nhiều họ giống nhau, xưng hô cũng rối loạn
Dù sao thì cùng họ lừa cùng họ
Rất không phúc hậu
Cho đến nay, Lâm Ngọc Trúc chưa từng thấy mặt bà Vương kia, vẫn luôn chỉ nghe nói đến
Hôm nay, cô thấy dáng vẻ tiều tụy của con dâu bà ta
Lâm Ngọc Trúc thầm lắc đầu
Nói thật, nếu người trong thôn có thể cưới con dâu có việc làm ở thành phố, chắc chắn đều muốn cưng chiều hết mực
Nhưng giống như nhà họ Vương không muốn làm vậy, ngẫm lại cũng đúng, con trai đã tiếp nhận công việc của cha vợ
Nhà trên thị trấn cũng bị chiếm
Đây chính là bắt nạt người khác thì phải bắt nạt đến nơi đến chốn
Nếu nhà mẹ đẻ có người thì có lẽ cô ta cũng không như bây giờ
Ở thời đại này, phụ nữ rất sợ gả sai chồng
Đã kết hôn rồi thì không phải nói muốn ly hôn là có thể ly
Lâm Ngọc Trúc lại nắm lấy tay của Vương Tiểu Mai, muốn nói cho cô ta biết rằng sau này đừng gả cho người nhà như vậy, nếu gả vào chắc chắn sẽ bị rút gân lột dạ, bị hút không còn giọt máu nào
Cô nhìn Lưu Nga thì sẽ biết
Còn có, người làm chuyện trái lương tâm không phải cô, hoảng hốt gì chứ, thẳng lưng lên
Cô lại không ngờ, bàn tay mà cô đang nắm khẽ run lên một chút, cô chưa kịp nói câu an ủi thì đối phương liền lắc đầu
Rất nghiêm túc nói: “Người ngốc một hai lần thì thôi, tôi sẽ không ngốc thêm lần nào nữa
Hoặc là tôi chở cô, hoặc là cô tự cưỡi, chở…” Cô ta định nói Tiểu Hồng, lại cảm thấy không phúc hậu
Hứa Hồng chớp mắt, nghĩ nếu tiếp tục ngồi vào yên sau của chị Lâm thì có phải là quá ngốc hay không
Hứa Hồng không biết từ chối người khác thế nào, đầu óc rối như tơ vờ
Tạm thời Chương Trình bị vướng bận bởi Hàn Mạn Mạn, bất đắc dĩ, anh ta đành ngồi xuống nói về thôn Thiện Thủy
Hai người một hỏi một đáp, chưa được một lúc thì cửa văn phòng bị mở ra
Thẩm Bác Quận và vài vị lãnh đạo công xã cùng đi đến
Lâm Ngọc Trúc đứng lên theo phản xạ, thể hiện sự tôn trọng lớn nhất đối với các lãnh đạo
Có chút hoảng hốt, cô có cảm giác giống như mình lại về nơi làm việc
Rất là hoài niệm
Cô vừa đứng lên thì các giáo viên đang ngồi cũng đứng
Vốn dĩ Chương Trình cũng định đứng nhưng lại chậm hơn Lâm Ngọc Trúc vài giây
Anh ta thầm ngạc nhiên, một cô gái trông non nớt lại có năng lực quan sát như vậy, điều này làm anh ta hơi có chút tán thưởng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng cũng chỉ là tán thưởng thôi
Anh ta cảm thấy vài năm sau, cô gái này sẽ giống như mình
Là loại người toàn tâm toàn ý trèo lên cao
Nếu đối phương biết thức thời một chút thì có thể giúp anh ta có được Lý Hướng Vãn
Anh ta sẽ hứa hẹn một vài lợi ích cho cô
Mọi người đều đang nhìn lãnh đạo, ai cũng không thấy ánh mắt của Chương Trình vẫn luôn dán chặt vào Lâm Ngọc Trúc
Ngoài Thẩm Bác Quận và Hàn Mạn Mạn
Ánh mắt của anh thì lạnh băng và sắc bén
Còn cô ta thì có chút ghen tị, cũng nhìn Lâm Ngọc Trúc theo ánh mắt của Chương Trình
Vốn dĩ cô ta chướng mắt những giáo viên dân lập này, đều là người nhà quê, không có gì đáng để chú ý
Chính là cảm thấy bản thân hơn hẳn
Lúc này cô ta nhìn kỹ đối phương, thì lập tức hoảng hốt, trong bốn cô gái đối diện, có một người rất đẹp
Hàn Mạn Mạn mím môi, nghĩ đẹp thì được gì, còn không phải là không mua lương thực để ăn được, mỗi tháng nhận mấy đồng tiền trợ cấp, không thể so với cô ta được

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.