Thập Niên 70: Xuyên Thành Quần Chúng Ăn Dưa

Chương 383: - Thương gia vô lương 2




Chương 383 - Thương gia vô lương 2
Lại một lần nữa tới nơi quen thuộc, Lâm Ngọc Trúc đứng cách xa nhà bác gái Trịnh, bao gồm cả một bên lấy nhà bà làm trung tâm, cô cơ bản đều không muốn làm ăn với mấy nhà này
Bác gái Trịnh và cháu gái của bà đã phủ lên tâm hồn yếu đuối của Lâm Ngọc Trúc một bóng ma tâm lý
May thay bên này cô đều đã quen thuộc, đã hiểu rõ những người này rồi, không cần đến bà nữa
Vẫn dùng cách cũ, đi gõ cửa từng nhà từng hộ
Chủ nhà mở cửa nhìn thấy là ông thì cơ bản đều vô cùng nhiệt tình, chỉ là sức mua kém xa so với trước Tết
Đi hết cả một khu cũng mới chỉ kiếm được chưa tới ba trăm
Lâm Ngọc Trúc cảm thấy mình lung lay rồi
Trong lòng cô nghĩ nếu như lần nào cũng được như trước Tết thì tốt biết mấy
Sửa sang lại cái sọt trên lưng, lão Dịch tiếp tục phấn đấu vì cuộc sống gian nan và khốn khổ của ông
Đến khu nhà thím Lâm, Lâm Ngọc Trúc giả dạng thành lão Dịch vẫn lựa chọn tránh đi
Dù sao cũng có chút tình cảm, khi làm Mộc Đầu, thím Lâm là người kéo cô ngồi xuống trò chuyện nhiều nhất
Nếu như Lão Dịch lại tiếp cận tiếp, cô sợ rằng có chi tiết ở phương diện nào đấy sẽ vô ý mà bại lộ ra, vậy thì không hay lắm
Vì thế cô đã kiên quyết bỏ qua mấy nhà xung quanh nhà thím Lâm
Có một vài mối duyên phận thật sự là muốn trốn cũng không trốn được
Vừa gõ cửa một nhà, chủ nhà mở cửa ra rất vui mừng đón cô vào trong, lập tức nói: "Ông em, hôm qua còn nhắc mãi sao lâu rồi không thấy ông tới thì hôm nay ông đã đến rồi
Mau vào đi
Lão Dịch vẫn hiền như bụt, nói năng thận trọng như trước mà gật đầu, rảo bước vào trong sân, nói bằng giọng khàn khàn: "Cứ nói ở sân đi, hôm nay chỉ mang đến chút lương thực, các bà xem có cần không
Người phụ nữ đối diện nhìn lương thực trong sọt, cười rồi gật đầu nói: "Cần chứ lão đệ, trong nhà tôi có một người hàng xóm cũng nói mãi là muốn mua lương thực, ông xem nếu tiện thì tôi gọi bà ấy ra mua cùng luôn được không
Bác gái nói xong, trong lòng vẫn rất thấp thỏm, chỉ sợ đối phương không vui mà quay người bỏ đi không bán nữa
Lâm Ngọc Trúc nghe nói là hàng xóm thì cũng không có gì không vui, nói không chừng lát nữa cô còn gõ cửa nhà người ta nữa
Cô giả vờ bực mình nói: "Mau lên, tôi còn đang vội
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lão Dịch là một người nóng tính
So với nhân viên bán hàng ở cung tiêu xã, chút cáu kỉnh này của lão Dịch quả thực là không đáng để bụng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bác gái cũng không để bụng, vui vẻ chạy vào trong nhà, đến khi ra ngoài, Lâm Ngọc Trúc nhìn thấy người phía sau bác gái thì giật bắn mình
Cô không thể nào ngờ được mình đã cố tình tránh đi mà vẫn có thể gặp được thím Lâm
Khi Lâm Ngọc Trúc nhìn rõ thì vờ như vô ý chuyển ánh mắt đi, không nhìn thím Lâm, trên mặt cực kỳ bình tĩnh, không để lộ ra bất cứ sơ hở nào
Cũng không dùng lời lẽ cũ rích với hai người mà khom lưng mở hàng trong sọt ra, nói: "Hàng đều ở đây cả, các bà xem xem muốn mua thứ gì
Thím Lâm nhìn lão Dịch, rõ ràng muốn hỏi nhưng lại ngại có mặt người thứ ba nên không nói gì
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bà cười ha ha cùng với bác gái kia hỏi giá rồi lần lượt mua mấy cân gạo và bột mì
Bác gái rất hào phóng, trực tiếp mua hết số lương thực trong sọt
Lâm Ngọc Trúc..
Nếu như có thêm vài phú bà như thế này thì tốt biết mấy
Tiền trao cháo múc xong, Lâm Ngọc Trúc xách sọt bỏ chạy
Chỉ nghe thấy thím Lâm ở đằng sau vội vàng nói: "Ai dô, cũng không còn sớm nữa, tôi phải mau chóng về nhà nấu cơm đây, bằng không ông nhà tôi lại càu nhàu
Người càng già càng quái gở, đói một chút đã gào lên, hôm nào làm tôi bực lên, mặc kệ hai cha con ông ta mà cất bước bỏ đi luôn cho rồi
"Ha ha, bà cũng chỉ nói cho sướng miệng một lát thôi, làm như bà thật sự nỡ bỏ mặc họ không bằng
Thím Lâm thở dài một tiếng, nói một cách bất đắc dĩ: "Đều là oan gia, được rồi, tôi về đây
Ra khỏi cửa bà liền lập tức đuổi theo Lâm Ngọc Trúc

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.