Thập Niên 70: Xuyên Thành Quần Chúng Ăn Dưa

Chương 401: - Đúng là sợ ngây người 2




Chương 401 - Đúng là sợ ngây người 2
Chương Trình đột nhiên cảm thấy trường học này không hợp mệnh anh ta, chốc lát lại nghĩ đến Lý Hướng Vãn, lúc thì nghĩ Hàn Mạn Mạn, lúc thì là hiệu trưởng
Sự phân tâm của anh ta làm hiệu trưởng cảm thấy anh ta không nhiệt tình
Vốn dĩ ông không cảm thấy gì, nhưng nhớ đến lời của Lâm Ngọc Trúc
Hiệu trưởng có ý nghĩ của riêng mình
Tuy ông không phải người có lòng dạ hẹp hòi, nhưng ông biết rõ ai là người có năng lực lại tỏ vẻ rõ ràng đứng về phía mình, hay lòng đứng về ai
Bên ngày mỗi người suy nghĩ một chuyện thì ba người bên kia yên bình hơn nhiều
Cùng nấu cơm, ăn cơm, tán gẫu đến khi trời tối đen
Hôm nay bọn họ không có bài tập để chấm, mấy người nhìn sách giáo khoa sạch sẽ rồi trở về phòng
Đến khi nằm lên giường lò, Lâm Ngọc Trúc lại trằn trọc thật lâu, bây giờ cô chỉ nghĩ đến những học sinh vừa đen vừa gầy kia
Vất vả lắm cô mới ngủ được, lại cảm thấy hơi lạnh, cô tiếp tục trùm chăn thật kín, lúc này mới ổn hơn chút
Sáng sớm, dưới sự nhắc nhở của hệ thống, Lâm Ngọc Trúc thức dậy
Đến khi cô mở cửa khi đã vệ sinh cá nhân xong, cô lại phát hiện cửa hơi khó mở
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lâm Ngọc Trúc ngơ ngác, cô dùng sức đẩy cửa, thấy cảnh tượng bên ngoài thì lập tức sợ ngây người
Chỉ thấy tuyết trắng xóa phủ đầy sân, không còn chỉ là vài bông tuyết bay nữa
Lâm Ngọc Trúc bước ra cửa, thở ra một hơi lạnh, một lúc sau cũng chưa bình tĩnh lại
Cô sờ áo bông trên người, không thể cởi ra
Có lẽ là bởi vì tuyết rơi, sáng hôm nay vô cùng yên tĩnh
Lý Hướng Vãn và Vương Tiểu Mai cũng dậy trễ
Hai người bị đánh thức bởi tiếng gõ cửa của Lâm Ngọc Trúc
Lý Hướng Vãn thấy tuyết đọng đầy đất thì hoảng sợ, tuyết mới tan được mấy ngày thì lại đến nữa
Vương Tiểu Mai lắc đầu cảm thán, mấy năm trước cũng xảy ra chuyện như vậy
Ở chỗ cô ta, tháng sáu sẽ không có tuyết rơi nhưng tháng bốn năm vẫn sẽ có
Lâm Ngọc Trúc và Lý Hướng Vãn: …
Trận tuyết này làm mọi người trở tay không kịp, đến khi ba người vội vàng vào trường học thì phát hiện rất nhiều đứa nhỏ chưa đi học
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lâm Ngọc Trúc vào lớp, thấy mấy đứa trẻ bên ngoài thôn đều đến rồi, điều này làm cô hơi yên tâm một chút
Trời lạnh, trường học đốt than sưởi cho ấm áp chút, không đến mức để cho bọn nhỏ phải chịu lạnh
Phòng học ấm áp cũng không làm bọn nhỏ tập trung, một đám không ngừng nhìn ra ngoài cửa sổ
Giống như sợ tuyết sẽ tan ngay lập tức
Vất vả mới đợi đến tan học, bọn nhỏ lập tức chạy ra khỏi phòng chơi ném tuyết
Lý Tam Muội ôm em gái vài tháng tuổi, đứng ở bên cửa sổ nhìn các bạn với vẻ mặt khát vọng, trong mắt đều là hâm mộ và khao khát
Lâm Ngọc Trúc đi đến, sờ đầu nhỏ của cô bé, hỏi: “Em muốn ra ngoài chơi?”
Lý Tam Muội ngẩng đầu, chớp đôi mắt đen láy, yếu ớt gật đầu
Khát vọng trong mắt làm người cảm thấy không đành lòng
Khi đi học, mẹ của cô bé dặn là đừng mang em gái ra ngoài, bảo cô bé phải luôn ôm em ngồi trong phòng học
Lý Tam Muội chỉ đành phải nghe lời ôm em, đứng ở bên cửa sổ nhìn những người khác chơi
Lâm Ngọc Trúc sờ đứa nhỏ để an ủi, dịu dàng nói: “Để cô trông bé giúp em, em ra ngoài chơi đi, đội mũ và đeo găng tay vào, đừng để bị cảm!”
Cơ thể đứa nhỏ này chắc nịch, đắp người tuyết hay chơi ném tuyết rất ít có khả năng bị ốm
Lý Tam Muội nghe cô Lâm nói vậy thì sáng mắt lên, khóe miệng lập tức cong lên
Lâm Ngọc Trúc ôm đứa bé vào lòng
Đứa nhỏ đang ngủ ngon lành, bị ôm cũng không có phản ứng gì quá lớn, chỉ là nhíu mày một chút, đến khi được ôm ổn thì lại mút miệng hai cái rồi ngủ ngon lành
Thấy em gái không khóc, lúc này Lý Tam Muội mới yên tâm đội mũ và đeo găng tay chạy ra ngoài
Đến khi tiếng chuông vào lớp vang lên, giáo viên ra ngoài gọi bộn nhỏ vào, những đứa trẻ này mới không tình nguyện trở lại, một đám lạnh cóng, tay nhỏ đỏ bừng
Còn làm không biết mệt
Lâm Ngọc Trúc vừa bực mình vừa buồn cười
Đợi đến khi một học sinh nam cuối cùng đi vào lớp, Lâm Ngọc Trúc lập tức sửng sốt

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.