Chương 428 - Lần nào anh Bàn Tử cũng bị hố 2
Lúc nhìn thấy trong sân chỉ còn một chiếc xe đạp, cô ấy bèn chế nhạo Lâm Ngọc trúc
Lâm Ngọc Trúc ho nhẹ một tiếng, bình tĩnh nói: "Nếu như cô muốn tôi đạp, cũng không phải là không thể
Lý Hướng Vãn liếc mắt nhìn một cái, đưa xe cho Lâm Ngọc Trúc, trừ phi cô ấy điên rồi
Lâm Ngọc Trúc mím môi một cái, liếc mắt
Ở trên đường, hai người không nhìn thấy bóng dáng của Vương Tiểu Mai và Lý Bàn Tử
Lâm Ngọc Trúc hơi tò mò nói rằng: "Cũng không biết anh Bàn Tử đã đuổi kịp Tiểu Mai hay chưa
Lý Hướng Vãn nhún nhún vai, cười hì hì, "Nói không chừng đang ở đâu đó
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khụ khụ, quên đi, có nói cô cũng không hiểu
Lỗ tai Lâm Ngọc Trúc giật giật, không đúng, sao câu này lại cứ khiến cô suy nghĩ vớ vẩn vậy
Chờ tới lúc hai người quay về tới khu nhà thanh niên tri thức thì nhìn thấy cửa phòng của Vương Tiểu Mai đã được mở khóa rồi
Hai người nhẹ nhàng lần qua đó, áp lỗ tai lên cửa, dáng vẻ nghiêm túc nghe lén
Nghe cả nửa ngày mà chẳng nghe thấy âm thanh gì
Lâm Ngọc Trúc nhỏ giọng hỏi: "Cô có nghe thấy gì không
Lý Hướng Vãn lắc đầu
Chỉ nghe thấy phía sau hai người vang lên giọng nói nghi ngờ của Vương Tiểu Mai, "Hai người đang làm gì vậy
Lâm Ngọc Trúc và Lý Hướng Vãn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lâm Ngọc Trúc sờ sờ mũi, nói: " Có gì đâu, chỉ là muốn xem thử tâm trạng của cô có ổn hay không thôi
Lâm Ngọc Trúc nói xong câu này, Vương Tiểu Mai bèn vô cùng tức giận, vừa đi tới trước mở cửa vừa nói: "Cuối cùng tôi cũng biết tại sao trước đây cô lại ghét Thẩm Bác Quận tới vậy
Lâm Ngọc Trúc ho khan một cái, ngay cả anh Thẩm cũng không gọi nữa rồi
Xem ra tức giận không nhẹ
Lý Hướng Vãn nhìn khắp sân nhưng không tìm thấy bóng dáng của Lý Bàn Tử
Bèn dùng ánh mắt hỏi Lâm Ngọc Trúc: Lý Bàn Tử đâu
Đã nói là đuổi theo rồi mà
Lâm Ngọc Trúc nhún nhún vai, cũng dùng ánh mắt trả lời: Sao mà tôi biết được, hay là giữa đường xảy ra chuyện gì rồi, gặp phải bọn cướp rồi sao
Hai người mang theo vẻ mặt nghi ngờ theo Vương Tiểu Mai vào phòng
Vương Tiểu Mai còn đang than thở mình quá xui xẻo, gặp toàn loại người gì đâu
Mà bên phía Lý Bàn Tử quả thực đúng là một tên xui xẻo
Lúc Lý Bàn Tử đuổi theo đã chẳng còn nhìn thấy bóng dáng của Vương Tiểu Mai, nghĩ mình đuổi theo ăn vạ nói mình thích, người ta cũng không chắc chắn là sẽ tin
Mấu chốt là anh ta cảm thấy không có thành ý
Nghĩ tới chiếc khăn quàng trước đó đã đan cho Vương Tiểu Mai, lòng mang theo hy vọng quay về nhà, cẩn thận lấy chiếc khăn quàng ra rồi cất vào trong túi
Sau đó vội vã ra khỏi nhà, đạp xe chuẩn bị chạy tới thôn Thiện Thủy để theo đuổi cô gái anh ta yêu thương
Nhưng mà, còn chưa chạy được mấy mét, xe…Tuột xích
Lý Bàn Tử thầm mắng một tiếng xui xẻo
Tức tối xuống xe lắp dây xích
Chờ làm xong, nhìn tay, hơi bẩn, suy nghĩ lát nữa lấy khăn quàng ra tặng Tiểu Mai, để người ta nhìn thấy bàn tay bẩn thỉu của mình thì sẽ ghét bỏ anh ta
Quan trọng là sẽ làm bẩn khăn quàng
Vì vậy quyết định về nhà rửa tay cho sạch
Sau khi vào nhà, anh ta vội vội vàng vàng lấy phích nước nóng rót nước, lúc xoay người cất phích nước đi thì quên mất là mình chưa cho thêm nước nguội
Bởi vì sốt ruột muốn gặp Vương Tiểu Mai, cứ thế mà cho tay vào trong chậu
Nóng tới nỗi Lý Bàn Tử nhe răng trợn mắt, vội vàng ra chạy ra ngoài với hai nắm tuyết trên mái nhà để xoa vào tay
Cũng may nước trong phích được nấu từ hôm qua, tuy nhiệt độ còn nóng nhưng không đến mức bị bỏng
Cho rằng mọi chuyện đã xong rồi sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Không, không hề, lúc chân trái của Bàn Tử đặt lên bàn đạp xe, chân sau trượt đi, lúc ngồi lên xe
Bánh sau, nó, nổ rồi
Tim Bàn Tử cũng chiếu chút nữa bùng nổ