Thập Niên 70: Xuyên Thành Quần Chúng Ăn Dưa

Chương 446: - Bà, mau, quay, đầu, lại 1




Chương 446 - Bà, mau, quay, đầu, lại 1
Vào lúc Lưu Nga mang xe đạp tới trả
Vương Tiểu Mai nhìn thân thể yếu ớt của cô ta, nghĩ cô ta còn đang trong thời kỳ cho con bú, không khỏi lòng sinh đồng cảm
Bèn nói: “Có cần đi cùng cô tới nhà họ Vương không?”
Bà Vương kia không chắc có thể thành thành thật thật để cho Lưu Nga thu dọn đồ đạc và mang con đi
Lưu Nga ôn hòa cười cười, lắc đầu nói: “Không cần, hôm nay đã gây nhiều phiền phức cho các cô rồi.”
Thấy Lưu Nga thật sự không cần giúp đỡ, Lý Hướng Vãn và Lâm Ngọc Trúc cũng không cố ra mặt nữa
Đến khi Lưu Nga trở về nhà họ Vương, Hàn Mạn Mạn đã đứng ở cửa nhà họ Vương
Không chỉ có mỗi Hàn Mạn Mạn, ở cổng sân còn có cả thím Lý Tứ cùng với mấy bà thím nhiều chuyện khác nữa
Đây là đặc biệt chờ đợi để xem chuyện cười đây mà
Lưu Nga nhìn chằm chằm vào cổng nhà họ Vương, hít sâu một hơi, lấy đủ dũng khí bước vào trong sân
Đến khi mở cửa buồng trong, phát hiện bên trong đã khóa
Sắc mặt Lưu Nga trầm xuống, Hàn Mạn Mạn vừa thấy, xoay người tìm một hòn đá, hô lớn: “Bà già, mở cửa
Không chịu mở, tôi liền đập cửa sổ đi vào.”
.....
Chẳng bao lâu sau, bà Vương mở cửa với vẻ mặt âm trầm
Hàn Mạn Mạn kiêu ngạo ngẩng cao cái đầu to của cô ta lên, vẻ mặt đắc ý
Đơn giản, còn trị không nổi một bà già keo kiệt à
Lưu Nga đi vào liền bế con lên rồi đưa cho Hàn Mạn Mạn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hàn Mạn Mạn bế đứa nhỏ tràn đầy khí phách đứng ở kia, chính là chọc bà Vương không có cách nào
Chỉ có thể ở một bên mắng Lưu Nga đang thu dọn đồ đạc
Lưu Nga không khỏi tăng nhanh tốc độ tay, hận không thể lập tức dọn xong rời khỏi nhà họ Vương luôn, căn bản không để ý tới bà Vương
Dưới sự phụ trợ của Hàn Mạn Mạn, Lưu Nga nhẹ nhàng rời khỏi nhà họ Vương
Kí túc xá của giáo viên ở trường học chỉ có hai phòng, Lưu Nga đến ở ở trường học chỉ có thể chung một phòng với Hàn Mạn Mạn
Trở về ký túc xá, Hàn Mạn Mạn nhiệt tình giúp Lưu Nga trải giường chiếu
Lưu Nga bế con rất có lỗi nói: “Mạn Mạn, làm phiền cô rồi
Hai ngày này tôi liền xem xem trong thôn có người cho thuê nhà hay không
Cô..
chịu khổ tạm hai ngày.”
Đứa bé còn nhỏ, ban đêm thích khóc nháo, Lưu Nga trong lòng thật sự áy náy
Hàn Mạn Mạn xua tay, rất nghĩa khí nói: “Hai chúng ta là ai cơ chứ, con của cô chính là con của tôi, sao tôi có thể ghét bỏ con mình được
Cứ ở đây
Thuê nhà không tốn tiền à, hai mẹ con cô cô nhi quả phụ tự sống ở trong thôn quá nguy hiểm
Chúng ta vừa hay làm bạn cùng phòng.”
Lưu Nga bỗng chốc rơi nước mắt, vừa bế con vừa gắt gao nắm lấy tay Hàn Mạn Mạn, lòng đầy cảm kích
Hàn Mạn Mạn vỗ Lưu Nga trấn an cảm xúc của cô ta, thuận tiện sờ sờ đứa bé đã ngủ say, nói: “Về sau chính là con nuôi của tôi.”
Lưu Nga hết khóc lại cười nói: “Nào có cô gái nào chưa lấy chồng lại nhận con nuôi.”
Hàn Mạn Mạn ngẩng đầu, cô ta mới không thèm để ý đến cái này
Mà lúc này Lâm Ngọc Trúc vẫn luôn nhìn ra ngoài cửa sổ, cứ như đang suy nghĩ gì đó
Lý Hướng Vãn cũng nhìn ra ngoài cửa sổ, chẳng nhìn thấy gì
Nghi ngờ nhìn Lâm Ngọc Trúc một cái, buồn cười hỏi: “Cô đây là đang nhìn cái gì vậy.”
Lâm Ngọc Trúc giở giọng hát hò nói: “Nhàm chán~” muốn gây chuyện
Nghĩ thấy bà Vương kia hung hăng càn quấy, luôn cảm thấy không thoải mái cho lắm
Chờ trời hoàn toàn tối đen, khi ở bên ngoài duỗi tay không thấy năm ngón tay
Lâm Ngọc Trúc hỏi Vương Tiểu Mai, “Chị Tiểu Mai, hôm nay cô đã hả giận chưa?”
Vương Tiểu Mai nhếch môi, oán khí đọng lại ở trong lòng nhiều năm coi như đã giải tỏa rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng nói thật sự hả giận, vậy thật đúng là… không có
Lý Hướng Vãn trợn trắng mắt nói: “Cô cứ nói cô muốn làm như thế nào đi.”
Lâm Ngọc Trúc cười hì hì, lộ ra một biểu cảm tà ác
Đi đến bên cạnh Vương Tiểu Mai, vuốt bím tóc thật dài kia
Tán thưởng nói: “Chị Tiểu Mai, mái tóc này của cô thật là dài.”
Vương Tiểu Mai vẻ mặt khó hiểu??
Lý Hướng Vãn nhìn chằm chằm mái tóc của Vương Tiểu Mai, híp mắt lại nói: “Như vậy liệu có tổn hại quá hay không?”
Lâm Ngọc Trúc vô cùng đau đớn nói: “Cô quên mất hôm nay trước khi đi bà ta đối xử với chúng ta như thế nào rồi sao
Hôm nay không chèn ép chết bà ta, không chừng còn muốn gây ra rắc rối nào nữa.”
Lý Hướng Vãn..
Tin cô mới lạ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tuy nhiên ngẫm lại cũng thấy khá thú vị, Lý Hướng Vãn ánh mắt lóe sáng nói: “Thế làm như thế nào
Chỗ tôi có một miếng vải thô vẫn chưa nhuộm màu.”
“Bôi chút phấn cho chị Tiểu Mai.”
“Được thôi, chỗ cô có phải còn giấy đỏ hay không, cắt cho cô ta một cái lưỡi thật dài.”
“Ồ, cũng không biết có giống không nữa.”
“Mặc kệ bà ta.” Lý Hướng Vãn tiêu sái nói
“Cũng đúng, bị phát hiện, chúng ta liền chạy.”
“Ừ, cứ vậy mà làm.”
Vương Tiểu Mai????

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.