Chương 516 - Cô ta còn tưởng rằng… còn tưởng rằng 2
Anh ta hít một hơi, sau đó đưa tiền cho Lâm Ngọc Trúc
Nhưng anh ta cảm thấy hơi may mắn, may là đối phương không muốn thêm nữa
Nhận tiền xong, Lâm Ngọc Trúc liền lấy một tờ giấy ra khỏi túi rồi mở ra cho Chương Trình xem
Trên giấy có một sơ đồ, là bản đồ ở thị trấn
Bên trên có một loạt nhà ở nhỏ, trong đó có một cái bị đánh dấu
Chương Trình hơi đờ ra, Lâm Ngọc Trúc lập tức giải thích cho anh ta: “Tôi phát hiện quan hệ Lý Hướng Bắc và Thẩm Bác Quận cũng không được hài hòa như mọi người thấy
Có lẽ Thẩm Bác Quận tiến vào điểm thanh niên trí thức ở là có mục đích riêng
Lý Hướng Bắc và tên đàn ông xa lạ này thường xuyên lén lút đến thị trấn
Hôm qua tôi đến thị trấn thì thấy bọn họ
Tôi liền đi theo, phát hiện bọn họ lén đi vào ngôi nhà bị vòng lên, gõ cửa
Anh Chương, bọn họ gõ cửa rất có nhịp, ba dài hai ngắn
Không có người đến, bọn họ liền tiếp tục gõ
Tôi thấy Lý Hướng Bắc gõ rất lâu mới có người đến
Đến khi đó anh cũng bắt chước thử xem
Tôi chỉ nghe Lý Hướng Bắc nói một câu “Thiên Vương che địa hổ”
còn bên kia nói gì thì tôi không rõ, dù sao thì khoảng cách cũng quá xa
Bọn người kia đi vào không được bao lâu thì lôi ra một đống hàng
Tôi tiếp tục đi theo, thì thấy bọn họ mang hàng đến chỗ Lý Hướng Vãn
Tôi nghĩ, có lẽ ngôi nhà này là nơi anh muốn tìm
Tìm hiểu đến đây, xem như công việc của tôi cũng hoàn thành, còn lại thì phải xem năng lực của anh.”
Chương Trình nắm bắt được vài tin tức
Thẩm Bác Quận có suy nghĩ gian dối Lý Hướng Bắc, có lẽ ngôi nhà trên bản vẽ là xuất xứ của nguồn cung
Cầm lấy bản vẽ, Chương Trình đứng dậy muốn đi, không ngờ bị Lâm Ngọc Trúc gọi lại
Anh ta quay đầu lại thì thấy Lâm Ngọc Trúc híp đôi mắt hạnh, ánh mắt nguy hiểm, nở nụ cười tàn sát bừa bãi rồi nói: “Anh Chương, hy vọng anh nhớ kỹ một chút, nếu tôi dám nhận công việc này thì tôi cũng không sợ anh xong việc rồi phản bội
Mọi người ra ngoài lăn lộn, tốt nhất là nên nói chuyện thành thật
Tôi là người vô cùng trung thực, thì anh cũng phải vậy
Nếu không…”
Lông tơ của Chương Trình dựng đứng, cảm thấy có gì đó không ổn
Anh ta vừa định nói gì, thì cảm thấy cả người mềm nhũn, sau đó thì ánh mắt tối sầm lại rồi mất ý thức
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lâm Ngọc Trúc lấy lại vật nhỏ trên bàn, bỏ vào túi, nghĩ đồ vật của anh Thẩm còn dùng khá được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhìn Chương Trình đang nằm hôn mê trên mặt đất, cô cũng không để ý
Mà chỉ vòng qua Chương Trình rồi ra khỏi văn phòng
Đến khi tiếng chuông tan học vang lên, người trở về đầu tiên là Hàn Mạn Mạn
Thấy Chương Trình nằm bất tỉnh, cô ta hoảng sợ, sau đó hét lên
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hiển nhiên là cô ta đang hiểu lầm
Tiếng hét này đánh thức Chương Trình khỏi cơn hôn mê
Hàn Mạn Mạn nhìn Chương Trình tỉnh lại, cô ta chợt cảm thấy thất vọng
Cô ta còn tưởng rằng… còn tưởng rằng…
Mà lúc này đầu óc của Chương Trình đang rất loạn
Anh ta hơi nghi ngờ cuộc sống này…
Cho dù có là kẻ ngốc thì anh ta cũng biết mình không phải vô cớ ngất đi
Nghĩ đến Lâm Ngọc Trúc có thể làm mình ngất xỉu đột ngột, Chương Trình liền cảm thấy lạnh sống lưng
Đến cả chút ý xấu cũng không nảy sinh nổi
Anh ta thầm nghĩ, sau này có thể tránh xa cô gái này được bao nhiêu thì hay bấy nhiêu