Chương 526 - Chuyện này nhất quyết không thể thừa nhận 2
Sợ thằng bé gây ồn ào, Hàn Mạn Mạn dứt khoát ôm Tiểu Năng Năng ra ngoài khuôn viên trường, xem mấy bạn nhỏ chơi đùa
Tiểu Năng Năng đang khóc nhìn thấy mấy bạn nhỏ chạy tới chạy lui thì bật cười khanh khách
Nhìn nụ cười rạng rỡ của đứa bé trong lòng, Hàn Mạn Mạn cũng nở nụ cười
Dưới ánh mặt trời, trông vô cùng rạng rỡ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đứng dưới ánh mặt trời, sợ thằng bé bị say nắng, Hàn Mạn Mạn bèn ôm thằng bé tới chỗ bóng mát, đúng lúc nhìn thấy Chương Trình mặt toàn là vết thương chán nản bước ra khỏi phòng làm việc hiệu trưởng
Hàn Mạn Mạn kiêu ngạo hừ lạnh một tiếng, lườm Chương Trình một cái
Chương Trình mặt không đổi sắc bước qua người Hàn Mạn Mạn
Hàn Mạn Mạn bĩu môi, nói với Tiểu Năng Năng: "Năng Năng à, sau này đừng học cha con, chúng ta phải làm một nam tử hán kiên cường không chịu khuất phục, không dựa vào phụ nữ
Lời này nhẹ nhàng bay vào trong tai Chương Trình, khiến biểu cảm của Chương Trình càng thêm buồn rầu
Lâm Ngọc Trúc đứng ở cửa xem trò vui tấm tắc lắc đầu
Chương Trình..
Nguyên cả buổi chiều, trường học vẫn giống như mọi khi, tiếng đọc sách văng vẳng hoặc là tiếng cười đùa của học sinh, tốt lành mà rộn rã
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chú hai Quan ngồi ở cửa nhàn nhã uống trà, trong lòng vẫn rất buồn bực, tên ngốc đã dằn vặt ông ta cả buổi trưa kia sao còn chưa tới
Chẳng phải đã nói là sẽ còn quay lại sao
Tên này không chỉ khốn nạn mà còn không biết giữ lời
Tới lúc tan học đi ngang qua phòng làm việc của Thẩm Bác Quận, trên cửa vẫn khóa như mọi khi
Lâm Ngọc Trúc nghiêng đầu xem thử, nhìn thấy người vẫn chưa quay lại
Ba người ở sân sau và đám trẻ chậm rãi quay lại thôn, lúc đi ngang qua sân trước khu nhà thanh niên tri thức, đúng lúc nhìn thấy Mã Đức Tài mặt như con mèo hoa,
Anh ta đang dựa vào cửa lớn, mái tóc vuốt keo sáng bóng, tự nhận là rất đẹp trai mà tựa lên cửa, hai tay chống hông
Chẳng nghĩ gì mới khuôn mặt này chẳng có gì liên quan tới hai chữ đẹp trai cả
Vương Tiểu Mai đã nhìn thấy từ xa, dùng cùi chỏ đụng vào Lâm Ngọc Trúc một cái, dùng ánh mắt biểu thị phương hướng của Mã Đức Tài
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lâm Ngọc Trúc nhìn về hướng đó, muốn mù mắt luôn
Vương Tiểu Mai nói thầm: "Đây là thanh niên trí thức mới tới, nhìn có vẻ đầu óc không được bình thường"
Lý Hướng Vãn cũng liếc nhìn, thiếu chút nữa cười ra tiếng, kẻ ngốc từ đâu tới vậy
Lâm Ngọc Trúc liếm môi một cái
Nói thật, cô càng hy vọng những người yêu thích cô đều là người bình thường..
Như vậy sẽ không hạ thấp phẩm cách của cô, có phải là lý do này không
Thấy ba cô gái đều nhìn về phía mình, khóe miệng Mã Đức Tài cong lên, vui mừng nghĩ, cuối cùng cũng thu hút được sự chú ý của mấy cô gái này rồi
Anh ta đã vất vả cả ngày nay
Anh ta vốn là tên lưu manh, bắt chước theo điệu bộ của mấy người bạn cũ huýt sáo với Lâm Ngọc Trúc
Bày ra dáng vẻ lưu manh
Thật đúng là..
Lâm Ngọc Trúc hít sâu một hơi, có thể là hiểu lầm, có khả năng là đối phương không hề thích cô, hơn phân nửa là cô đang tự mình đa tình..
Ừ, chính là như vậy
Tên lưu manh này chắc là thấy mấy cô gái đứng bất động nên muốn trêu ghẹo
Cái dáng vẻ lưu manh này của Mã Đức Tài khiến Vương Tiểu Mai bị dọa sợ
Nghĩ tới dáng vẻ sinh đẹp của hai người còn lại, lập tức kéo Lâm Ngọc Trúc và Lý Hướng Vãn lại bảo vệ, trừng mắt cả giận nói với Mã Đức Tài: "Hừ, đùa giỡn lưu manh, không biết xấu hổ, ở đó mà huýt sáo, cẩn thận tôi lấy kim ra khâu miệng anh lại đấy
Phải đốt anh thành than mới được
Nói xong còn chưa hết giận, lại hừ một tiếng
Dáng vẻ hung dữ này lại rất được việc đấy
Mã Đức Tài gần đây luôn bị cản trở sờ sờ mũi
Cảm thấy hơi kinh ngạc
Ba người không dừng lại bao lâu, trực tiếp đi thẳng tới cửa, Lâm Ngọc Trúc cười hì hì nói: "Chị Tiểu Mai, càng ngày càng lợi hại đấy
Sau này cứ giữ bộ dạng này
Như vậy sau này chị ga đi rồi, bọn em cũng yên tâm
Vương Tiểu Mai bị Lâm Ngọc Trúc ghẹo tới đỏ mặt, cũng hừ với Lâm Ngọc Trúc một tiếng, nói: "Em cũng chẳng tốt hơn tên lưu manh kia chút nào hết
Lâm Ngọc Trúc..
Sao nào, ý là hai bọn họ là cùng một loại người
Chuyện này nhất quyết không thể thừa nhận