Thập Niên 70: Xuyên Thành Quần Chúng Ăn Dưa

Chương 531: - Ôi, thiếu niên không hiểu chuyện 1




Chương 531 - Ôi, thiếu niên không hiểu chuyện 1
Bởi vì Hàn Mạn Mạn động tay động chân, Lâm Ngọc Trúc cũng không khách khí, đập một cái lên tay của cô ta
Hàn Mạn Mạn tức giận trừng mắt nhìn cô một cái, rồi lại nghĩ về chuyện của mình
Cô ta phải cân nhắc kĩ một chút lời mà Lâm Ngọc Trúc nói
Tiền lương sau này đưa cho ai phải hỏi như thế nào
Việc nhà liệu có làm hay không, lại phải hỏi như thế nào
Không thể nào mới bắt đầu đã hỏi thẳng được
Hàn Mạn Mạn gãi gãi đầu, ôi, phiền phức quá
Lâm Ngọc Trúc ngồi trong văn phòng rung chân, trong lòng cứ nhắc mãi nhàm chán, quá nhàm chán
Chương Trình cũng không ở văn phòng, chả biết bận cái gì
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thật ra cô còn có rất nhiều tin tức có thể bán
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đến khi tan học, nhóm ba người ở hậu viện đang trên đường trở về liền gặp được thím Lý Tứ vừa đi vừa mắng chửi
Bây giờ mối quan hệ của Lâm Ngọc Trúc và thím Lý Tứ khá tốt
Trò chuyện gì đó vẫn là có thể được
Lâm Ngọc Trúc nhìn biểu cảm của thím Lý Tứ liền biết ở đây có chuyện
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thế là lôi kéo thím Lý Tứ cười ha hả hỏi: “Thím Tứ, xảy ra chuyện gì vậy, đây là mắng ai thế.”
Thím Lý Tứ chửi cả một đường, chửi đến miệng đắng lưỡi khô, lúc này bị Lâm Ngọc Trúc hỏi, giọng nói đều đã có chút khàn
Thím Lý Tứ vẻ mặt tức giận nói: “Cũng không biết thằng nhãi ranh nào, ăn trộm gà nhà thím
Ôi chao, làm trò táng tận lương tâm, thất đức mà
Con gà đó là con gà mái biết đẻ trứng nhất trong nhà
Cả nhà chỉ trông cậy vào con gà đó, ăn trứng gà thôi.”
Nhìn xem, người ta là trông đợi vào gà đẻ trứng để kiếm tiền, phong cách nhà Thím Tứ liền thay đổi, trông đợi vào gà đẻ trứng để ăn trứng
Thế này có lỗi với con gà mái già biết bao
Vất vả đẻ trứng, toàn chui vào bụng của chủ nhân hết
Tàn nhẫn, tàn khốc
Lâm Ngọc Trúc cười ha hả nói: “Thím Tứ, hỏi thím một chuyện nhé?”
Thím Lý Tứ nhìn dáng vẻ này của Lâm Ngọc Trúc cứ cảm thấy là lời không hay, nhưng miệng lại không theo kịp đầu óc: “Chuyện gì?”
Lâm Ngọc Trúc cười hì hì nói: “Thím Tứ, thím còn nợ cháu hai quả trứng chưa đền
Chính là hồi mới đầu, lần mà đẩy cháu ấy
Thím còn nhớ không?”
Thím Lý Tứ nghe xong lập tức rút cánh tay ra, không muốn nói chuyện cùng Lâm Ngọc Trúc nữa
Lâm Ngọc Trúc cười ha ha nói: “Ấy, ấy, Thím Tứ, chọc thím chơi thôi
Nếu như cháu nhìn thấy ai lấy gà, sẽ nói cho thím nha.”
Thím Lý Tứ gật đầu, lại đi tìm gà của bà ta tiếp
Mà Lý Hướng Vãn và Vương Tiểu Mai đứng ngay tại chỗ nhìn ánh mắt của Lâm Ngọc Trúc, ít nhiều có chút khác thường
Lâm Ngọc Trúc ho nhẹ một tiếng, ai có thể hiểu được trái tim nhàm chán này của cô đây
Đến khi ba người về đến nơi ở của các thanh niên trí thức, liền nhìn thấy tay Mã Đức Tài xách một con gà mái già kêu cục tác, ngây ngốc đứng ở trước cửa phòng Lâm Ngọc Trúc
Nhìn thấy Lâm Ngọc Trúc đã trở về, nhếch miệng cười hê hê, cực kì xán lạn nói: “Nè, tặng cho cô.”
Lý Hướng Vãn và Vương Tiểu Mai bỗng chốc trừng to hai mắt..
Hóa ra là Mã Đức Tài nhìn trúng Lâm Ngọc Trúc~
Lâm Ngọc Trúc nhìn chằm chằm vào con gà mái già đang kêu thảm thiết trong tay Mã Đức Tài, cười hì hì nhận lấy
Mã Đức Tài nhất thời có chút trở nên thẹn thùng, hai tai đều đỏ lên, nhưng mà anh ta đen, nên nhìn không ra
Mã Đức Tài còn ngượng ngùng muốn nói gì đó, ngẩng đầu nhìn một cái, Lâm Ngọc Trúc đang hít khí vận công, sau đó hét lớn: “Thím Tứ, bắt được tên trộm trộm gà của thím rồi~”
Ở trong thôn chính là tốt ở chỗ này, bạn vận khí hét một tiếng, xa xa đều có thể nghe thấy
Tiếng trả lời của thím Lý Tứ cũng truyền tới đây: “Tới ngay~”
Lý Hướng Vãn bụm miệng, suýt nữa bật cười
Vương Tiểu Mai..
Mã Đức Tài??
Cô gái mà anh ta thích có quan hệ rất tốt với thím Lý Tứ
Thím Lý Tứ giống như một mô tơ nhỏ vậy, hỏa tốc tới đây, thậm chí phía sau còn nổi lên bụi đất nhàn nhạt
Sau khi thím Lý Tứ ánh nhìn giận dữ hung hăng xông vào
Lâm Ngọc Trúc xách theo con gà lùi về sau hai bước, chỉ vào Mã Đức Tài nói: “Thím Tứ, chính là anh ta, chính là anh ta trộm gà của thím
Thím Tứ, cháu giúp thím xách gà, thím cứ yên tâm xử anh ta.”
Mã Đức Tài trợn mắt há hốc mồm nhìn Lâm Ngọc Trúc, quả thực không thể nào tin được
Thím Lý Tứ xắn tay áo lên, liền đối với Mã Đức Tài mà mắng: “Cái đồ nhãi ranh cậu, gà nhà tôi cũng dám trộm, cậu đi hỏi thăm khắp thôn một chút xem, ai dám trộm gà nhà tôi
Hôm nay bà đây không cho cậu một bài học nhớ đời, cậu cũng không biết ai là bá chủ trong thôn.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.