Chương 540 - Lý Hướng Bắc chưa chắc đã đánh lại cô ta 2
Nhưng hết lần này tới lần khác Lâm Ngọc Trúc cứ ỷ vào việc anh ta sợ, mới dám làm như vậy
Nhìn Chương Trình kinh ngạc, Lâm Ngọc Trúc ngửa đầu cười ha ha
Tâm trạng vốn bức bội của Lý Hướng Vãn lập tức trở nên tốt hơn, trên gương mặt cũng hiện lên ý cười
Thấy sắc mặt của Chương Trình dẫn biến thành màu đen
Lâm Ngọc Trúc phất phất tay, nói: "Đi, ra ngoài phơi nắng, tốt cho sức khỏe lắm đấy
Lý Hướng Vãn gật đầu đi theo phía sau Lâm Ngọc Trúc
Chờ đi tới cửa, Lý Hướng Vãn đột nhiên dừng bước
Quay người lại nói với Chương Trình: "Loại người tâm cơ thâm trầm như anh, từ trước tới này tôi chưa từng đặt vào trong mắt
Anh kiêu ngạo cho rằng mình có thể trở thành đường lui của tôi
Nhưng không cần đâu
Không phải Lý Hướng Bắc, cũng sẽ không phải là anh
Nói xong, Lý Hướng Vãn không chút do dự bước ra khỏi cửa
Lời này vừa nói ra, cô ấy và Chương Trình cũng coi như hoàn toàn trở mặt
Hai người đi được vài bước, thì nghe thấy phía sau phát ra âm thanh ly nước bị hất vỡ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lâm Ngọc Trúc trừng mắt nhìn, nói: "Chắc không phải là hất cái ly của tôi đi đâu nhỉ
Lý Hướng Vãn tức giận bật cười, nói: "Vậy cô lại có thể lừa anh ta thêm một khoản tiền
Đúng rồi, số tiền phía sau..
Một mỹ nhân xinh đẹp tốt bụng dần trở nên bỉ ổi
Nghiệp chướng..
Lâm Ngọc Trúc sờ sờ mũi, cười ha hả nói: "Đâu có, đâu có, hôm nào đó tôi mời các cô tới quán cơm quốc doanh ăn một bữa thật no nê
Tranh thủ gọi hết tất cả các món trên thực đơn ra một lần luôn
"Hào phóng quá
"Hừ, có phải là cô đang mắng tôi không
Lý Hướng Vãn..
Từ sau hôm ấy, Chương Trình khôi phục lại cường độ làm việc trước đây, không vội tới cũng chẳng vội đi nữa
Cả người xuất hiện vẻ ung dung tự tại thì không nói, còn mơ hồ xuất hiện một phong thái kiêu ngạo
Lâm Ngọc Trúc nhìn thấy, chuyện này có ý nghĩa gì đó
Nói thế nào nhỉ, ông trời muốn anh chết, trước đó phải khiến anh điên
Chuyện này không dần dùng não cũng biết tên này chắc là bám được vào người nào rồi
Bên phía Chương Trình bình thường lại rồi, tới phiên Thẩm Bác Quận thường xuyên phải đi trấn trên
Nhưng mà mỗi lần đi trấn trên Thẩm Bác Quận đều chào hỏi với hiệu trưởng
Bên phía hiệu trưởng cũng chẳng làm khó
Cười ha hả mở một mắt nhắm một mắt
Đám trẻ tuổi này đúng là chẳng đặt tâm tư lên công việc gì cả
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhìn Trầm Bác Quận lại đạp xe rời khỏi, Lâm Ngọc trúc cũng mơ hồ phát hiện ra là đã xảy ra chuyện gì đó
Chương Trình rõ ràng không còn trạng thái lo lắng như trước đây
Có lẽ hai bên đều có tiến triển
Đêm khuya, Lâm Ngọc Trúc đang chuẩn bị trải giường chiếu ngủ, bèn nghe thấy tiếng đập cửa
Tối thế này rồi, Lâm Ngọc Trúc cười hì hì nhỏ giọng hỏi: "Ai thế
Thẩm Bác Quận cũng dấy lên tính tình bướng bỉnh, cố ý hô to: "Anh Thẩm đây
Vẻ mặt của Lâm Ngọc Trúc buồn bực, mở cửa, nghiêng đầu tức giận nhìn Thẩm Bác Quận
Chỉ thấy Trầm Bác Quận đang cười xách một cái bao lớn đứng ở đó, nịnh nọt nói: "Anh có thể nào nhà trước được không, anh có vài câu muốn nói
Lâm Ngọc Trúc nhường đường cho Thẩm Bác Quận
Trầm Bác Quận đi vào nhưng lại không dừng lại mà đi thẳng vào nhà bếp đặt cái bao kia vào kệ, dịu dàng nói: "Mua cho em vài thứ, nhớ phải ăn đấy
Gần đây chắc là sẽ bận rộn hơn, em nhớ sự chăm sóc tốt cho bản thân.”
Lâm Ngọc Trúc gật đầu, nói ra biểu hiện gần đây của Chương Trình, hỏi: "Có phải là anh ta không đi chung đường nữa hay không
Thẩm Bác Quận không trả lời ngay, nói: "Sau này cách xa tên Chương Trình đó ra
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Có thể trốn bao xa thì cứ trốn, có biết không
Lâm Ngọc Trúc gật đầu, nói: "Em biết, anh cũng phải cẩn thận đấy
Thẩm Bác Quận chăm chú nhìn vào mắt của Lâm Ngọc Trúc, gật đầu, "Ừ
Hai người bốn mắt nhìn nhau hồi lâu, không khí lập tức trở nên hòa thuận vui vẻ
Thẩm Bác Quận ho nhẹ một tiếng, nói : "Anh về trước đây, nhớ phải ăn đấy, ăn hết anh lại mua cho em
Nếu như cảm thấy có gì không đúng thì cứ tìm Tiền Lệ
Lý Hướng Bắc chưa chắc đã đánh lại cô ta
Lâm Ngọc Trúc cảm thấy hơi kinh ngạc, không nghĩ tới cô em gái này mạnh mẽ như thế, lập tức an tâm, gật đầu
Thẩm Bác Quận lại dịu dàng nhìn cô gái nhà mình một lúc rồi mới ra khỏi phòng
Nhìn anh bước ra, Lâm Ngọc Trúc ló đầu ra khỏi cửa, phát hiện Thẩm Bác Quận vẫn chưa đi
Anh cưng chiều nói với cô: "Khóa cửa lại đi, nhớ cẩn thận, anh đi đây
Lâm Ngọc Trúc nhếch miệng nở nụ cười ngọt ngào, trên đời này ai mà không thích có một người đặt mình trong tim mà yêu thương chứ
Chờ đóng cửa lại, nghĩ đến Chương Trình
Lâm Ngọc Trúc cũng đề phòng
Lâm Ngọc Trúc biết cô sẽ gặp nguy hiểm chỉ là hoàn toàn không ngờ tới..
Cảnh tượng này lại hung hiểm như vậy