Chương 543 - Thầy Chương, anh sẽ không tưởng rằng hương này có thể nhận chủ đấy chứ
1
Chương Trình bên này giăng lưới, liền bắt đầu sốt ruột khi nào thì cá lọt lưới
Lại chọn ra một hôm rảnh rỗi tìm Tô Thanh Hoa, vờ như vô tình nghe ngóng hỏi: “Chuyện lần trước nói với cô, không nói với anh cô chứ
Xong chuyện tôi suy nghĩ một chút, chuyện này vẫn là không nên nói cho anh ta thì tốt hơn
Nói nhiều, giống như tôi có ý châm ngòi vậy
Vốn dĩ cũng là có lòng tốt, muốn nhắc nhở một chút, nếu như hiểu lầm, vậy chính là làm sai ý nguyện rồi.”
Tô Thanh Hoa đánh giá Chương Trình hai cái, từ vẻ bề ngoài, thật sự nhìn không ra người này có ý xấu gì
So với người ngoài, cô ta hiển nhiên vẫn là nghe theo lời anh nhà mình rồi
Nổi lên vài phần phòng bị đối với Chương Trình, thần sắc nhàn nhàn nói: “Để anh ấy đề phòng một chút cũng tốt, anh tôi không trách anh đâu.”
Chương Trình nghe vậy, ngoài mặt lo lắng gật đầu, nhưng trong lòng lại vui vẻ, xem ra Lý Hướng Bắc đã nổi lên lòng nghi ngờ
Chỉ cần nổi lên nghi ngờ là tốt, hai người rạn nứt là chuyện sớm hay muộn thôi
Trên đời này, có người đàn ông nào có thể chịu đựng được anh em bên cạnh ngấp nghé người phụ nữ của mình chứ
Trừ phi là..
Chương Trình quyết định yên tĩnh xem biến, không làm nhiều thêm bất cứ mưu tính nào nữa
Chuyện cứ như vậy nhìn giống như vân đạm phong kinh mà trôi qua
Dù sao Chương Trình đợi trái đợi phải, cũng không đợi được dấu hiện rạn nứt của Thẩm Bác Quận và Lý Hướng Bắc
Chỉ đành cứ thế chờ đợi..
Mà Hàn Mạn Mạn gần đây cũng rất xuân phong đắc ý, cả người đều nổi lên bong bóng màu hồng phấn
Có lúc còn ngồi ở đó ngây người, ngây ngẩn ngây ngẩn liền cười ra tiếng, vai run bần bật
Khá là dọa người...
Mọi người thấy Hàn Mạn Mạn như vậy, đều lắc đầu
Mọi người nhất thời cũng tò mò, người yêu của Hàn Mạn Mạn rốt cuộc là người như thế nào, xem khiến cho Hàn Mạn Mạn mê đắm kìa
Nghĩ cái gì tới cái đó
Buổi trưa, người yêu của Hàn Mạn Mạn xách theo một chút xúc xích qua đây
Người đứng ở cổng, ngại ngùng không tiến vào
Phiền chú hai Quan gọi Hàn Mạn Mạn ra cổng trường
Đôi tình nhân nhỏ nồng tình mật ý nói với nhau hai câu, người đặt xúc xích xuống liền trở về
Hàn Mạn Mạn si ngốc nhìn người rời đi, rồi vẻ mặt kiêu ngạo xách theo xúc xích đi vào phòng bếp
Dịu dàng nhã nhặn nói với thím Vương: “Thím, thím giúp cháu xắt ra một chút cho bọn nhỏ ăn
Đây là người yêu cháu đặc biệt mang tới cho bọn nhỏ ăn đó.”
Tự cô ta cũng không phải không biết xắt
Sở dĩ làm như vậy, là vì để chứng minh điều gì đó với thím Vương
Bà nhìn đi người yêu của cô ta đặc biệt cải thiện thức ăn cho bọn nhỏ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sao có thể nói cô ta thiếu thông minh được
Thím Vương cười hì hì nhận lấy xúc xích, cách từ xa là đã có thể ngửi thấy mùi thịt nồng đậm, không khỏi nuốt nước miếng, nghĩ đây đúng là nồi nào úp vung nấy
Đồ tốt như này cũng nỡ chia cho người ta ăn
Chậc chậc chậc
Đến khi xắt xúc xích ra, mùi hương của xúc xích đều bay khắp phòng
Đừng nói bọn nhỏ, ngay cả người lớn đều nuốt nước miếng
Từ bây giờ, Hàn Mạn Mạn lại được một trợ lực thật lớn
Vững vàng chèn ép được Lâm Ngọc Trúc
Lâm Ngọc Trúc..
Đều nói người ngốc có phúc của người ngốc, Hàn Mạn Mạn coi như đã tìm được một vị tính tình hợp nhau rồi
Hai người ở chung không phải hài hòa vừa thôi đâu
Vương Tiểu Mai thấy vậy cũng ngưỡng mộ không thôi
Lâm Ngọc Trúc đảo mắt, muốn hỏi Vương Tiểu Mai, cô ta với Bàn Tử có hài hòa không
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Làm gì mà ngưỡng mộ người ta như vậy
Lý Hướng Vãn..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cô ta khỏi cần hỏi, đã biết ngay Lâm Ngọc Trúc đang nghĩ cái gì
Sau khi Hàn Mạn Mạn ngày ngày nhắc mãi người yêu của cô ta tốt như thế nào như thế nọ, Chương Trình suýt nữa ngồi không yên
Một là Lý Hướng Bắc và Thẩm Bác Quận không có dấu hiệu rạn nứt nào, khiến lòng anh ta sốt ruột
Dù gì trong tay anh ta có nắm nhược điểm nằm trong tay kẻ khác, không giải quyết, sao có thể yên tâm..
Hai là Hàn Mạn Mạn cứ khi có khi không châm chọc, cũng khiến Chương Trình có chút bực bội
Muốn làm chút gì đó, lại không biết nên làm cái gì
Cuối cùng thành ra Hàn Mạn Mạn vừa nhắc đến người yêu, Chương Trình liền đứng dậy rời đi
Ánh mắt của Hàn Mạn Mạn lạnh như dao gắt gao nhìn theo Chương Trình rời đi, sau đó kiêu ngạo hừ lạnh một tiếng
Những người khác trong văn phòng nhìn nhau cười, bất đắc dĩ lắc đầu
Em gái này không phải ghi thù bình thường thôi đâu
Đồng thời Lâm Ngọc Trúc nhẹ nhàng cười, cũng nhìn bóng lưng rời đi của Chương Trình một cái
Mặc dù lão Thẩm ngoài mặt vân đạm phong khinh, nhưng xuất thần trong mắt lúc rảnh rỗi biến lâu hơn rồi
Ngày yên bình sợ là không đến hai ngày nữa
Ngẫm nghĩ, đợi sau khi về đến nơi ở của thanh niên trí thức, kiến nghị với Lý Hướng Vãn: “Gần đây cứ cảm thấy lòng hoảng sợ sao á, hay là việc trên thị trấn tạm ngừng đi.”