Thập Niên 70: Xuyên Thành Quần Chúng Ăn Dưa

Chương 561: - Người ấy mà, chỉ sợ so sánh! 1




Chương 561 - Người ấy mà, chỉ sợ so sánh
1
Người ấy mà, vui vẻ là nhất thời, buồn bã cũng là nhất thời
Thẩm Bác Quận ra ngoài làm nhiệm vụ, Lâm Ngọc Trúc rất nhanh đã chấp nhận
Lại trải qua những ngày tung tăng nhảy nhót của cô
Nhìn giống như là những ngày bình đạm, nhưng trôi qua lại rất nhanh
Lý Bàn Tử vẫn làm việc ở trạm lương thực như cũ, vẫn chưa cắt đứt hợp tác với Lý Hướng Vãn
Có thể là che chắn cho thân phận thực sự của Thẩm Bác Quận, hoặc là điều gì đó
Nhóm ba người ở hậu viện cũng không hỏi kỹ càng
Biết nhiều chẳng thấy là chuyện tốt
Có Lý Hướng Vãn, lại thêm cả đi khắp hang cùng ngõ hẻm, Lâm Ngọc Trúc một tháng cũng có thể kiếm được ba, bốn ngàn
Thu nhập như vậy rất khả quan
Dù sao Lâm Ngọc Trúc tạm thời thấy rất thỏa mãn rồi
Sau bức thư nhà của Vương Tiểu Mai lần trước, lại nhận được một bức thư người nhà gửi tới nữa
Vương Tiểu Mai thở dài một hơi
Trong nhà cuối cùng cũng gom đủ ba chuyển một hưởng[1] cho em trai của cô ta
[1]Hay còn được gọi là Tứ đại kiện(bốn món đồ lớn), là một thuật ngữ chuyên dùng ở Trung Quốc cuối những năm 1950, dùng để chỉ bốn món đồ mà đất nước này có thể sản xuất ở thời điểm đó và mọi gia đình đều ao ước có được, bao gồm: radio, xe đạp, máy khâu và đồng hồ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tháng này đã làm lễ hỏi
Trong thư mẹ Vương có viết, trong nhà đã không còn gì ăn rồi, trong tay ngay cả một phân tiền cũng không có
Ý tứ này rất rõ ràng
Nếu như con nhẫn tâm nhìn cha mẹ chịu đói, con cứ coi như cái gì cũng không biết
Vương Tiểu Mai thở dài
Đạp xe đạp lên thị trấn gửi cho nhà ba mươi đồng tiền
Biết cô ta đi bưu cục, Lâm Ngọc Trúc thuận tiện nhờ cô ta mang thư gửi cho nhà họ Lâm
Cũng không có chuyện gì, chỉ là hỏi xem trong nhà như thế nào rồi
Đã bằng này ngày rồi, còn không gửi bức thư nào tới
Quái lạ...
Thư đã gửi đi rồi, nhưng vẫn luôn không đợi được thư hồi âm
Lâm Ngọc Trúc hít sâu một hơi, sao vậy nhỉ
Không cần con gái nữa
Nhất thời có chút hoảng hốt...
Trong nháy mắt, mùa hè đã lặng lẽ trôi đi
Đông Bắc không thể so với phía nam, bên này là mùa đông dài, mùa hè ngắn, nhoáng cái liền trôi qua
Lâm Ngọc Trúc vẫn còn chưa phản ứng lại được, mắt thấy lúa mạch trên ruộng đã sắp chín rồi
Lý Hướng Vãn và Lý Hướng Bắc cơ bản đã coi như là xác định quan hệ
Nhưng lại không giống với lúc ban đầu, ăn cơm gì đó đều phải ở bên nhau
Dùng câu nói trong một tiểu phẩm mà nói, khoảng cách sinh ra cái đẹp
Nhưng, điều này không làm lỡ việc hai người trắng trợn liếc mắt đưa tình
Trước có hai người này, sau có Lý Bàn Tử và Vương Tiểu Mai
Trái tim của Lâm Ngọc Trúc, là lạnh căm
Về đến văn phòng của trường học còn có một Hàn Mạn Mạn đang ở đó nổi bong bóng
Lưu Nga có con trai
Hứa Hồng có mẹ
Lâm Ngọc Trúc suy nghĩ đi tìm thím Vương để nói chuyện
Phát hiện thím Vương dẫn Hoa Hoa nhà mình tới để làm bạn rồi
Lâm Ngọc Trúc nhìn cửa văn phòng khóa lại của lão Thẩm, trái tim vỡ thành từng mảnh từng mảnh..
Ngày này, nhóm ba người ở sân sau theo lẽ thường tan học, dự định tiến vào từ cổng sau của nơi ở của thanh niên trí thức
Lúc đi ngang qua sân trước, phát hiện Mã Đức Tài đang ở đó kiêu ngạo bắt nạt người
Nghĩ tới đoạn thời gian trước, anh cả của Trương Ái Quốc từng dẫn theo mấy anh em qua đây dằn mặt anh ta một trận
Lâm Ngọc Trúc còn rất khó hiểu, tên Mã Đức Tài này còn dám bắt nạt Trương Ái Quốc
Phải nói ở nơi ở của thanh niên trí thức, trừ Trương Ái Quốc ra, Mã Đức Tài cũng chỉ có thể bắt nạt được Trương Diễm Thu một chút thôi
Tên này còn rất có nguyên tắc, không đánh phụ nữ
Cho nên Trương Diễm Thu chẳng sợ anh ta cho lắm
Thời gian lâu rồi, anh ta ai cũng không hù dọa được nữa
Lâm Ngọc Trúc vừa khó hiểu vừa ngó vào trong xem, nhìn thấy bóng dáng cũng không giống Trương Ái Quốc
Đó là ai vậy
Đang tò mò, đúng lúc người đó quay đầu
Hai người bốn mắt nhìn nhau hồi lâu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bước chân đã bước ra của Lâm Ngọc Trúc lại lui trở về
Không phải, chàng trai này trông quen mắt quá
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.