Thập Niên 70: Xuyên Thành Quần Chúng Ăn Dưa

Chương 579: - Thích, vậy mà mẹ bảo em chia tay em liền chia, chứng tỏ không phải thích thật lòng 1




[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chương 579 - Thích, vậy mà mẹ bảo em chia tay em liền chia, chứng tỏ không phải thích thật lòng 1
Lâm Ngọc Trúc và Lâm Lập Dương trở về làm tăng thêm bầu không khí vui vẻ cho nhà họ Lâm
Trên bàn cơm cũng không còn hơi thở nặng nề như xưa
Vì không muốn phá hỏng bầu không khí, mẹ Lâm không lải nhải chuyện của chị hai Lâm nữa
Dù sao nếu bà không đồng ý, con gái bà đừng mơ gả ra ngoài
Nước ấm nấu ếch xanh, hai chữ kéo dài là xong rồi
Mẹ Lâm nghĩ xong, cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều
Trên bàn cơm, cha Lâm nhìn một bàn đầy người, gương mặt đầy nếp uốn đều có nụ cười, bởi vì vui vẻ mà uống rượu đế
Mẹ Lâm cũng không mắng ông
Bánh rán bột mì của mẹ Lâm rất ngon, Lâm Ngọc Trúc chén sạch một miếng
Mẹ Lâm thấy con gái không chỉ thay đổi tính tình, đến cả cách ăn uống cũng đổi
Trước kia, ăn gì thì cũng đều cắn từng miếng nhỏ, y hệt gà con
Bây giờ ăn cơm thoải mái hơn nhiều, nhất thời làm bà cảm thấy đau lòng
Cũng không biết cô chịu bao nhiêu khổ cực ở ngoài kia
Lâu lắm rồi Lâm Lập Dương mới được ăn bánh rán ngon đến như vậy, ăn một hơi hết bốn cái bánh, làm khóe miệng mẹ Lâm co rút
Nếu không phải bà làm nhiều, sợ rằng cả nhà không có đủ ăn
Người xưa nói rất đúng, tiểu tử choai choai ăn nghèo lão tử
Lâm Lập Dương sờ bụng, còn định lấy một cái nữa, nhưng thấy trong đĩa chỉ còn có hai cái thì chỉ liếm môi rồi rụt tay lại
Sau đó cậu vùi đầu ăn cháo
Mẹ Lâm đang phun tào con trai út thì liền đỏ mắt
Con trai út ra ngoài nửa năm, trở nên hiểu chuyện, trước đây lúc ăn cơm thì cậu không nghĩ nhiều như vậy
Lâm Ngọc Trúc nhai bánh, yên lặng nhìn cảnh này
Cô nghĩ lại một chút, có phải là mình bắt nạt em trai quá đáng rồi không
Nhưng mà…
Bắt nạt em trai quá sướng
Đúng là muốn ngừng mà không được
Cô nuốt miếng bánh cuối cùng, Lâm Ngọc Trúc cũng vùi đầu ăn cháo
Không ngờ một cái bánh hiện ra trước mắt
Là mẹ Lâm gắp cho cô
Lâm Ngọc Trúc chớp mắt rồi nói: “Mẹ, con no rồi, để lại cho cả nhà ăn.”
Mẹ Lâm mềm lòng nói: “Bảo con ăn thì con cứ ăn đi, nói nhiều thế làm gì?”
Lâm Ngọc Trúc đành phải nghe lời nhận bánh
Ngay sau đó, mẹ Lâm đưa cái bánh còn lại cho Lâm Lập Dương
Lâm Lập Dương nở nụ cười cộc lốc với mẹ Lâm, có chút xấu hổ
Cậu là người ăn nhiều nhất nhà
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mẹ Lâm thấy con gái và con trai út trở nên hiểu chuyện như vậy, nhất thời bà vui mừng không ít, nói: “Mấy đứa ở bên ngoài, làm sao ăn được bánh rán nhà làm
Về nhà thì ăn nhiều một chút.”
Nghĩ đến năm sau hai người lại phải xuống nông thôn, mẹ Lâm liền cảm thấy khó chịu
Lâm Lập Dương thấy lời nói của mẹ Lâm xen lẫn chút thương cảm thì vội vàng nhận bánh, sợ mẹ cậu mượn đề tài…
Chị hai Lâm nuốt hai chữ ‘bất công’ vào bụng, không dám nói ra ngoài
Suốt bữa cơm, mẹ Lâm và cha Lâm vẫn chỉ ăn một cái bánh
Mẹ Lâm ăn cháo, cha Lâm uống rượu, còn đồ ăn thì ăn một lúc, bánh mới vơi đi một nửa
Cha Lâm tươi cười nhìn các con của mình
Lâm Ngọc Trúc chia bánh ra làm hai rồi bỏ một nửa vào bát của mẹ Lâm, nói: “Mẹ, hai mẹ con mình mỗi người một nửa, con ăn no rồi, nhưng mẹ làm bánh ngon quá nên con vẫn còn muốn ăn thêm vài miếng cho đỡ ghiền.”
Mẹ Lâm buồn cười nhìn con gái cưng, nói con của bà thay đổi, nhưng có đôi khi bọn họ lại giống trước đây
Nếu nói không thay đổi thì cũng không phải
Bọn nhỏ đều trưởng thành, hiểu chuyện
Ánh mắt của mẹ Lâm cũng trở nên dịu dàng
Thật ra, bị mẹ Lâm nhìn chằm chằm như vậy làm Lâm Ngọc Trúc cảm thấy rất áp lực
Nhưng cô lại dần dần hòa hợp với gia đình này
Con cái cần chậm rãi phát hiện phương thức bày tỏ tình cảm của cha mẹ thời đại này
Tình yêu của bọn họ mịt mờ như thế đấy

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.