Chương 586 - Cái nhà này không cách nào ở lại được nữa 2
Mẹ Lâm nghe xong, hừ lạnh một tiếng, nói: “Nằm mơ còn kêu mệt, sau này, nó ngay cả mơ cũng không mơ được
Con xem nào có con bò già[1] nào có thời gian nằm mơ.”
[1]Xuất hiện trong ‘Nhật kí của Vương Kiệt-30/5/1964’ ẩn dụ cho người thật thà, siêng năng làm việc, cống hiến hết mình
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
ở đây có lẽ chỉ chị hai Lâm làm việc cho người ta như osin vậy
Chị hai Lâm mở cửa đi ra đúng lúc nghe hết toàn bộ lời này
Không phục nói: “Mẹ, mẹ cứ rủa con đi.”
“Còn cần mẹ rủa con, con tự mình đi lên con đường đó mà, tự con còn không biết?”
Lâm Ngọc Trúc cũng vừa đúng lúc mặc quần áo xong đi ra ngoài, dựa vào khung cửa nói: “Đúng đó, chị hai, chị đều không cần rủa.”
Chị hai Lâm...
Cái nhà này không cách nào ở lại được nữa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chị hai Lâm lấy im lặng để phản kháng lại mọi người
Mẹ Lâm lười để ý đến cô ấy, mà dịu dàng nói với Lâm Ngọc Trúc: “Con ba, con cũng không đi làm, ngủ không tốt, thì trở về ngủ tiếp một lúc đi
Sau này đến nông thôn rồi, không được ngủ nướng nữa đâu.”
Dứt lời, mẹ Lâm nhìn Lâm Ngọc Trúc với vẻ mặt đau lòng
Chị hai Lâm không phục nói: “Nó bây giờ là giáo viên rồi, ngày nghỉ cũng có thể ngủ nướng mà.”
Mẹ Lâm lập tức trừng chị hai Lâm một cái, nói: “Em gái con làm giáo viên rồi còn phải xuống ruộng trồng trọt, lúc thu hoạch vụ thu bận bịu, ai cho con ngày nghỉ
Mẹ thấy, nên cho con xuống nông thôn, miễn việc đi làm con bò già cho nhà người ta.”
‘Con bò già’ chị hai Lâm trợn trắng mắt một cái
Không may bị mẹ Lâm nhìn thấy, bị ăn một cái tát
Trong nhà có nhiều người chính là như vậy, mới sáng ra đã giống như đánh nhau
Nhà nhà đều có những cách náo nhiệt riêng
Nhà họ Khâu ở bên cạnh, tiếng chú Khâu gân cổ lên gào mắng mơ hồ truyền tới nhà họ Lâm
Nhà bên đó, có thể là vì trẻ con làm vỡ cái bát, đang bị người lớn mắng
Mâu thuẫn nhỏ vụn vặt linh tinh tổ hợp thành khói lửa nồng đậm
Trước khi chị hai Lâm bước ra cửa, Lâm Ngọc Trúc túm chặt lấy cô ấy, nói: “Đi đổ thùng nước bẩn trước rồi hẵng đi làm.”
Chị hai Lâm...
Xém chút nữa buột miệng thốt ra, nói cô ấy không gả cho nhà họ Tôn nữa
Nhưng lại cảm thấy nói ra chính là nhận thua
Không, cô ấy phải kiên trì
Cô ấy không thể chịu thua
Sau khi chị hai Lâm quật cường xách thùng nước bẩn ra ngoài, Lâm Ngọc Trúc lắc lắc đầu, nói với mẹ Lâm: “Mẹ, mẹ phải chuẩn bị tốt cho chiến đấu trường kì rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chị hai, còn rất bướng bỉnh.”
Mẹ Lâm thở dài, con gái này đều là nợ
Đến khi những người phải đi làm đều đi hết, trong nhà chỉ còn lại ba mẹ con nhà họ Lâm
Ba mẹ con ngồi ở trong phòng mắt to trừng mắt nhỏ
Khó khăn lắm mới yên tĩnh lại, mẹ Lâm nắm lấy tay Lâm Ngọc Trúc, ở đó sờ
Trong mắt có chút đau lòng, có chút hổ thẹn, vô cùng phức tạp
Lâm Ngọc Trúc không được tự nhiên lắm ngồi ở trên ghế vẹo tới vẹo lui
Có thể là mẹ Lâm đột nhiên có chút thương cảm, đôi mắt đỏ hoe ngẩng đầu lên khẽ vuốt tóc mai bên thái dương của con gái út, muốn mở miệng nói: “Em ba nhà chúng ta chịu khổ rồi, xuống nông thôn gầy rồi, đen đi rồi gì gì đó
Nhưng nhìn kĩ lại, phát hiện, con gái út của mình mặt mày hồng hào, khí sắc hồng nhuận, thịt trên mặt không ít hơn so với lúc trước khi đi là bao
Tâm trạng mà mẹ Lâm ấp ủ ra, liền cứ thế cứng ngắc kẹt ở bên miệng
Lâm Ngọc Trúc đảo đảo tròng mắt
Sao cô lại cảm thấy bầu không khí lúc này bị bao phủ bởi một tia gượng gạo
Hai mẹ con mắt to trừng mắt nhỏ một hồi lâu
Lâm Lập Dương ngó cái này nhìn cái kia
Bầu không khí nhất thời kì lạ vô cùng
Mẹ Lâm cứ thế sờ tay của con gái út, sờ rồi sờ
Lâm Lập Dương lặng lẽ cũng duỗi tay qua, nói: “Mẹ, con xuống nông thôn nửa năm cũng khá cực khổ, hay là mẹ cũng đau lòng con đi.”
Lâm Ngọc Trúc nhìn đứa em trai ngốc của mình một cái
Mẹ Lâm cũng ngước nhìn thằng con trai út của mình, đột nhiên mắt lóe sáng, đau lòng nói: “Con ba, năm đầu tiên con xuống nông thôn, chắc cũng giống như Lập Dương, đen đi, gầy đi nhỉ
Có phải đã chịu rất nhiều khổ cực hay không.”
Lâm Lập Dương vừa đen vừa gầy...