Thập Niên 70: Xuyên Thành Quần Chúng Ăn Dưa

Chương 588: - Đồng chí Lão Lý chớ nản lòng, không phải còn có con và em trai con sao 2




Chương 588 - Đồng chí Lão Lý chớ nản lòng, không phải còn có con và em trai con sao 2
Đến buổi tối, Lâm Ngọc Trúc liền kiên trì thổi gió bên tai
“Chị hai, mấy ngày nay, em với Lập Dương đi xếp hàng mua lương thực, biển người tấp nập, chị không biết đâu, đến cuối, căn bản không mua được bột mì
Sau khi chị gả cho nhà họ Tôn, buổi sáng nhớ phải dậy sớm chút để đi xếp hàng
Ôi, thực ra cũng không cần, không được thì mua chút lương thực phụ ráng ăn tạm đi
Hai ngày nay em giúp chị nghe ngóng một chút, hàng xóm nhà họ Tôn nói, mẹ Tôn một tháng chỉ uống thuốc đã không ít tiền
Cuộc sống của bọn chị buộc phải tính toán tỉ mỉ thôi.”
Chị hai Lâm...
Xoay người quay lưng vào Lâm Ngọc Trúc, không muốn để ý đến cô
Lâm Ngọc Trúc xê dịch về phía trước, vòng tay ôm chặt chị hai Lâm, lại nói tiếp: “Chị hai, rau cũng cần phải dậy sớm chút để xếp hàng, đến cuối đều không còn tươi nữa, đã nhớ chưa?”
Chị hai Lâm vặn vẹo thân mình một cái, ghét bỏ
Lâm Ngọc Trúc ngáp xong tiếp tục nói: “Chị hai, còn có than đá, cái này một người thật sự không làm nổi, chị phải nói trước thật tốt với Tôn Mộc Sinh đó
Than đá, nước gì đó đều phải cho anh ta làm
Nhìn Lập Dương nhà chúng ta xem, cái gì cũng làm, tốt biết bao.”
Chị hai Lâm trào phúng hừ một tiếng, rầu rĩ nói: “Trước khi nó xuống nông thôn đâu biết làm việc như thế.”
“Thì người sẽ luôn trưởng thành mà

Gì cơ
Chị còn đau lòng Tôn Mộc Sinh làm việc hả
Suy nghĩ này rất nguy hiểm đó, chị hai.”
Chị hai Lâm...
Không nghe, không nghe, Vương Bát niệm kinh
Lâm Ngọc Trúc là trong lúc lải nhải ôm lấy chị hai Lâm ngủ mất
Chẳng bao lâu liền vang lên tiếng ngáy nhỏ
Chị hai Lâm nhẹ nhàng để người nằm thẳng, lầm bầm nói: “Sao còn ngáy nữa vậy.”
“Mệt chứ sao
Trong nhà, từ trong ra ngoài đều là con bé với Lập Dương lo liệu, quả thực không ít việc.” Chị cả Lâm đau lòng nói
Chị hai Lâm trầm mặc một hồi lâu, chậm rãi nói: “Chị, có phải nhà họ Tôn thật sự...” không tốt như thế không
“Mọi người đều không đồng ý cho con gái gả vào đó, nhất định có lý do của mình
Có thể nói đều nói cho em rồi
Ngay cả em ba cũng ngày ngày hao tổn tâm tư giảng đạo lý cho em
Em ấy còn ít hơn em mấy tuổi, em sống còn không thông thấu bằng người ta
Em hai, cuộc sống này chung quy là em tự mình trải qua
Ngọt, ngọt không tới bọn chị, khổ, cũng không khổ tới bọn chị.”
Dứt lời, chị cả Lâm quay người một cái cũng ngủ mất
Chị hai Lâm nhìn chằm chằm vào xà nhà tối đen, trong lòng nổi lên vài phần ý muốn rút lui
Bây giờ nghĩ lại, cô ấy và Tôn Mộc Sinh, thực ra cũng không tốt đến thế như trong tưởng tượng
Hai người mấy ngày đều không gặp nhau được mấy lần
Anh ta lại không chủ động nhiều, trừ việc từng mời xem phim mấy lần, uống mấy lần nước có ga ra....
Nghĩ mãi nghĩ mãi, chị hai Lâm cũng tiến vào mộng đep
Chị cả Lâm chẳng mấy ngày nữa liền phải gặp nhà thông gia rồi, mẹ Lâm dự tính quét vôi lại cho nhà một lượt
Cuối cùng đợi đến sốt ruột cha Lâm cũng không có thời gian nghỉ
Mẹ Lâm chỉ đành bảo Lâm Lập Dương đi tìm anh cả Lâm
Khi Lâm Lập Dương đi còn rất vui vẻ, lúc trở về thần sắc uể oải
Mẹ Lâm vừa nhìn liền biết đã xảy ra chuyện gì, hỏi: “Không có thời gian?”
Lâm Lập Dương gật đầu
Lâm Ngọc Trúc nhướng mày, sao vậy, ngồi văn phòng cũng bận hả
Lâm Lập Dương nhếch nhếch miệng nói: “Nhà chị dâu cũng cần xoa tường....”
Lâm Ngọc Trúc và mẹ Lâm không nói gì nữa
Châm ngôn nói rất hay, một con rể như nửa con ruột
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chị dâu Lâm là con gái một, cái việc xoa tường này còn không phải rơi lên người của con rể hay sao
Thấy mẹ Lâm có chút mất mát, Lâm Ngọc Trúc vỗ vai của mẹ Lâm nói: “Đồng chí Lão Lý chớ nản lòng, không phải còn có con và em trai con sao
Nào, cầm chậu vôi sống, để con xoa.”
Mẹ Lâm tức giận đập Lâm Ngọc Trúc một bạt tai, cắn răng nói: “Suốt ngày đồng chí Lão Lý, đồng chí Lão Lý
Mẹ thấy con là không muốn sống nữa.”
Lâm Ngọc Trúc nhếch miệng cười
So da mặt dày, sai cũng không so được với cô
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mẹ Lâm lập tức bị tức đến bật cười
Ba mẹ con dứt khoát không trông chờ vào người khác, mẹ Lâm lấy vôi phấn ra đặt vào trong chậu giặt quần áo để tôi vôi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lâm Ngọc Trúc dùng báo gấp thành một cái mũ nhỏ, vui vẻ làm một người thợ quét vôi
Xuyên tới niên đại này với khoảng thời gian hai năm, tự cô đều không biết, cô đã bị niên đại này thay đổi rất nhiều, rất nhiều...

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.