Thập Niên 70: Xuyên Thành Quần Chúng Ăn Dưa

Chương 607: - Bé ba, con biết viết thư pháp khi nào vậy? 1




Chương 607 - Bé ba, con biết viết thư pháp khi nào vậy
1
Bởi vì trong nhà bàn hôn sự, có nhiều đồ trước tết đều chưa chuẩn bị được
Thừa dịp trước khi chị cả Lâm về lại mặt, cả nhà hấp một chút màn thầu, gói chút sủi cảo để đông lạnh
Thịt ban đầu dùng để mời rượu, còn phải chừa để ăn tết với thịt để sau tết chị cả Lâm về nhà mẹ đẻ ăn nữa, chỗ thịt nhà họ Lâm mua gần đây với Lâm Ngọc Trúc mang về đã không đủ dùng rồi
Cho nên thịt trong nhân của sủi cảo này ít đến đáng thương
Khỏi phải nói nhìn không thấy thịt đâu, chí ít có thể nếm ra mùi vị thịt
Mẹ Lâm không khỏi nhắc vài câu
Lâm Ngọc Trúc nghe vào trong tai, nội tâm bày tỏ rất bất đắc dĩ
Cô cũng không có cách
Cô có thể lấy từ trong không gian ra không ít thịt, nhưng lấy từ đâu về phải nói như thế nào
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nói ra thì là, mẹ Lâm đều tỏ ra nghi ngờ mà nhìn cô, lời trong lời ngoài đều thăm dò
Sợ cô đầu cơ trục lợi
Đâu đâu cũng tóm lấy lỗ hổng, muốn phê bình dạy dỗ một phen
Lâm Ngọc Trúc nghĩ ngợi, vẫn nên thành thật thôi
Không khỏi nghĩ đến Lý Hướng Vãn và Vương Tiểu Mai vào lúc này, cũng không biết hai cô nàng này có chừa thịt lại cho cô, đợi cô trở về rồi ăn hay không
Đừng có cô vừa về, hai người này đều mập lên một vòng đấy
Thế thì có chuyện cười rồi
Mẹ Lâm phiền muộn xong thịt lại đến muộn phiền câu đối
Nhà họ Khâu ở bên cạnh đang náo nhiệt
Đừng thấy chú Khâu suốt ngày kêu to gọi nhỏ với thím Khâu, tính khí của người ta không tốt, nhưng lại rất có tài
Cũng là người có đôi tay có thể viết chữ đẹp
Khâu Minh giống cha, viết thư pháp cũng rất không tồi
Láng giềng phụ cận vừa đến tết đều mang giấy đỏ đến chỗ bọn họ, nhờ viết hộ câu đối xuân
Từ sau lần đánh nhau trước đó, hai nhà liền không nói với nhau câu nào nữa
Thím Khâu là người thích đứng bờ tường đến vậy, đều không đứng nữa
Cộng lại, chính là đợi đến ngày hôm nay chứ sao
Đã hai mươi chín rồi, ngày mai chính là ba mươi
Chuyện câu đối xuân hiển nhiên không thể kéo dài thêm nữa
Mẹ Lâm tay cầm giấy đỏ ra ra vào vào mấy lần, vẫn không có dũng khí ra khỏi cổng
Đứng ở trong sân ngóng ra nhà bên, nghe nhà bên cạnh truyền tới tiếng huyên náo, ít nhiều có chút hối hận
Ban đầu không nên kích động, nếu kích động cũng phải để sau tết hẵng kích động đúng không
Hiện giờ muốn bà bày ra một khuôn mặt già nhận sai, đó thật sự khó chịu
Mẹ Lâm đứng ở trong sân do dự không dám bước lên
Lâm Ngọc Trúc và chị hai Lâm đang ở trong bếp chà nồi rửa bát, căn bản không biết được nỗi phiền muộn trong lòng mẹ mình
Thím Khâu nhà bên đúng lúc ra ngoài hóng hớt, nhẫm lên cái ghế nhỏ, bò lên bờ tường
Vừa hay nhìn thấy mẹ Lâm cầm lấy giấy đỏ, vẻ mặt do dự không dám tiến lên
Trong đầu thím Khâu lập tức liền nghĩ ra một màn kịch lớn, đắc ý nói: “Ái chà, đang đứng ở trong sân nghĩ cái gì thế
Câu đối xuân năm nay nhà bà nhờ ai viết cho vậy, mau mở ra cho tôi xem xem
Xem có viết đẹp bằng lão chồng nhà tôi không
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khỏi nói viết so với lão chồng nhà tôi như thế nào, viết đẹp hơn đứa con trai của tôi cũng được
Dán ra ngoài, không mất mặt
Còn nữa mấy đứa con nhà bà mấy phương diện khác đều rất tốt, chỉ là phương diện văn hóa kém chút xíu
Tôi nhớ Lập Dương nhà bà có phải suýt chút nữa là không tốt nghiệp cấp hai hay không
Ha ha...nhìn tôi kìa nói chuyện càng ngày càng đi xa rồi
Bà mau mở câu đối xuân ra cho tôi xem đi.”
Thím Khâu nói xong, đắc ý trong mắt đều sắp tràn ra ngoài luôn rồi
Một biểu cảm giống như chờ xem kịch vui, chờ xem mẹ Lâm xấu mặt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trào phúng khiến mẹ Lâm xém chút nữa lại muốn cào bà ta một trận
Câu nói mềm mỏng, bây giờ cả một câu cũng không nói nên lời
Bèn phồng má giả làm người mập nói: “Nhà tôi năm nay ai cũng không cần nhờ
Chê cười rồi, không phải chỉ là thư pháp thôi sao
Làm một cây bút lông ai mà chẳng biết viết, ra vẻ thần khí cái gì.” Dứt lời, trừng mắt nhìn thím Khâu một cái rồi nhanh chóng bước tới trước của nhà mình

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.