Thập Niên 70: Xuyên Thành Quần Chúng Ăn Dưa

Chương 614: - Mẹ không rời xa nổi con gái út của mẹ rồi 2




Chương 614 - Mẹ không rời xa nổi con gái út của mẹ rồi 2
Lâm Ngọc Trúc tặc lưỡi một phát, cười hì hì nói với thím Khâu: “Thím, chuyện ngày hôm qua mua không được thịt heo ấy, ai thì cũng đều rất khó chịu cả
Cũng tại cháu, nhanh mồm nhanh miệng lỡ nói ra
Cháu cũng không ngờ được mấy bác gái với mấy thím lại ngang ngược như vậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thím nói xem, tốt xấu gì cũng để thím mua một miếng chứ đúng không
Thím, thím đừng tính toán với đám tiểu bối chúng cháu
Sáng sớm như này mà còn đặc biệt qua đây trào phúng.”
Không nhắc đến thịt heo còn tốt, vừa nhắc đến thịt heo, thím Khâu nổi giận luôn
Nỗi giận ngày hôm qua khó khăn lắm mới đè nén lại được lại nổi lên rồi
Hai mắt nhìn chằm chằm không rời câu đối của nhà họ Lâm
Chính là muốn cười nhạo một phen
Lâm Lập Dương đang nhón chân dán lên trên cửa
thím Khâu nhìn không rời mắt
Chị hai Lâm nhìn từ chỗ nghiêng xem độ cao thấp có đẹp hay không
Khi Lâm Lập Dương dán xong rồi dịch ra, thím Khâu nhếch miệng tràn ngập ý cười muốn cười nhạo
Nhưng nhìn kĩ một cái, liền cứng đơ
Chỉ thấy trên câu đối vừa là vẽ, vừa là chữ, vô cùng đẹp
Thím Khâu lời đã đến bên miệng cứ thế nghẹn trở về, tiến thoái lưỡng nan, khó chịu vô cùng
Muốn che lại lương tâm nói khó coi
Thì Lâm Ngọc Trúc đã cười tủm tỉm nói: “Thím, thím xem chữ này của cháu viết như thế nào, không thua kém so với Khâu Minh nhà thím đâu nhỉ
Hoặc nói là, đa nghệ không áp thân*, nói không chừng sẽ có lúc dùng đến.”
*ý chỉ đa tài đa nghệ sẽ không đè ép cơ thể, người học càng nhiều kĩ năng càng tốt
Thím Khâu nhìn chằm chằm vào câu đối một hồi lâu, hiển nhiên có chút không thể tiếp nhận được hiện thực
Lúc này mọi nhà đều thích xem náo nhiệt, thấy Lâm Ngọc Trúc và thím Khâu ở đó nói chuyện, liền tốp năm tốp ba cũng tụ tập lại đây
Các bác gái với các thím hàng xóm thấy câu đối xuân của nhà họ Lâm với nhà họ Khâu viết rõ ràng không giống nhau
Liền hỏi: “Ngọc Trúc ơi, nhà cháu đây là do ai viết thế
Mới mẻ quá, còn vẽ hai cành cây lên trên nữa
Lâm Ngọc Trúc...
“Bác gái, câu đối xuân nhà cháu là do cháu viết ạ, đây là tùy tiện vẽ hai nét, bác có thấy cành cây này của cháu...
ừm, trên cành cây còn có hai nụ hoa chưa nở hay không?”
Các bác gái với các thím theo lời Lâm Ngọc Trúc nói nheo mắt lại nhìn kĩ hai cái
“A, đây là nụ hoa hả, bác còn tưởng là lá sắp rụng chứ.” Một bác gái cười lớn nói
Lâm Ngọc Trúc lộ ra mấy chiếc răng trắng sáng, bình tĩnh cười nói: “Cháu đây là đón xuân tiễn đông, năm mới cảnh tượng mới
Đặc biệt vẽ đó ạ.”
Bác gái với các thím lập tức bừng tỉnh đại ngộ, còn gật gật đầu theo Lâm Ngọc Trúc
Sau đó chính là một tràng khen ngợi, khen người thông minh, khéo tay
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chữ này viết cũng rất đẹp
Đến khi Lâm Lập Dương dán chữ ‘Phúc’ lên, các bác gái và các thím thật sự thấy mới lạ
Nhìn chữ ‘Phúc’ này, tròn tròn lại mập mập, đúng là vui mừng
Có bác gái với bà thím túm lấy Lâm Ngọc Trúc không buông, nói năm sau cũng giúp bọn họ viết hai chữ ‘Phúc’
Muốn kiểu vừa tròn vừa mập như này
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vừa nhìn là thấy ngập tràn phúc khí
Lâm Ngọc Trúc cười ha hả gật đầu nói: “Không vấn đề gì.”
Thím Khâu nhìn thấy dáng vẻ đắc ý của Lâm Ngọc Trúc, hừ lạnh một tiếng, tức giận về nhà
Lâm Lập Dương và chị hai Lâm dán câu đối xuân xong, lạnh đến tay đỏ ửng, thấy Lâm Ngọc Trúc bị các thím hàng xóm giữ để, hai người nhìn nhau một cái, xấu xa chuồn vào nhà
Sau khi hai chị em vào nhà, mẹ Lâm còn khó hiểu con gái út của bà đâu rồi
Bèn hỏi: “Con gái út của mẹ đâu.”
Chị hai Lâm bĩu môi: “Suốt ngày mở miệng con gái út, im miệng con gái út
Mẹ không rời xa nổi con gái út của mẹ rồi
Giờ các thím hàng xóm láng giềng thấy em ba viết chữ đẹp, đang kéo lấy nó nói về năm tới.”
Mẹ Lâm nghe vậy, lập tức nở nụ cười
Trên mặt lập tức rạng rỡ khắp mặt, con gái út của bà đúng là cho bà thể diện
Nhà bên cạnh không khỏi tức điên rồi
Quả thực cũng giống như mẹ Lâm nghĩ, thím Khâu về nhà liền tức giận tung cửa
Khiến chú Khâu mắng cho một trận
Năm mới, tung cửa không cảm thấy đen đủi hả
Thím Khâu...
Đời này của bà ta sao lại tìm người như thế vậy

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.