Chương 615 - Còn có thể chơi như vậy sao
1
Mà ở trước cổng nhà họ Lâm, các bà thím lôi kéo Lâm Ngọc Trúc hàn huyên một hồi rồi cũng giải tán, còn phải về nhà làm bữa cơm tất niên nữa
Đợi mọi người tản đi rồi, Lâm Ngọc Trúc mới ngắm nhìn câu đối mà mình viết, đặc biệt là hai nụ hoa kia, cô thầm tán thưởng tài hoa chết tiệt này, thật là tài tình quá đi
Đang cảm thán tài hoa của chính mình thì cô phát hiện Khâu Minh đang đi về phía mình, sắc mặt thoáng hiện vẻ ưu thương
Lâm Ngọc Trúc..
Tuy rằng hai người cách nhau chưa tới một mét, nhưng Khâu Minh lại phát hiện dường như anh ta cách cô rất xa, rất xa
Tiểu Trúc lúc này nhìn anh ta, trong mắt đã không còn vẻ sùng bái như ngày xưa nữa, cũng không có vẻ ngượng ngùng nữa mà thay vào đó toàn là..
xa cách
Ngoài từ này ra, Khâu Minh không nghĩ ra được từ nào khác để hình dung hàm nghĩa trong mắt Lâm Ngọc Trúc
Hai người trầm mặc hồi lâu, cuối cùng Khâu Minh mở miệng hỏi: "Tiểu Trúc, ở dưới nông thôn em sống ra sao
"Rất tốt, có lương thực, có thịt, còn được phát tiền
Khâu Minh..
Thứ anh ta muốn nghe không phải những điều này
Anh ta muốn nghe cô nói rằng thực ra cô rất cô đơn, cô đơn giống như anh ta vậy, cô đơn đến mức chỉ có thể gửi gắm tất cả tình cảm lên người một mình cô
Lâm Ngọc Trúc rời tầm mắt, không nhìn Khâu Minh nữa, ánh mắt giống như đang nhìn kẻ phụ tình kia khiến cô cảm thấy hoảng hốt và khó xử..
Thái độ của Lâm Ngọc Trúc khiến trái tim Khâu Minh đau nhói
Do dự hồi lâu, anh ta nói: "Tiểu Trúc, em có thể nhường nhịn mẹ anh được không
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trong lòng bà khổ, chỉ muốn..
Em đừng đối đầu với bà nữa
Lâm Ngọc Trúc dùng ánh mắt lạnh nhạt nhìn Khâu Minh một hồi lâu
Đến khi Khâu Minh bị nhìn đến mức bối rối, Lâm Ngọc Trúc mới mở miệng nói: "Anh Khâu Minh, em vẫn luôn rất nhường nhịn thím Khâu
Em câu nào câu nấy đều gọi thím, chẳng có lúc nào là không lễ phép lịch sự cả
Nhưng thím Khâu luôn giữ thành kiến với em, em cũng không so đo tính toán
Cuộc đối thoại giữa em với mẹ anh vừa nãy anh cũng đã nghe thấy rồi chứ
Thử hỏi em nói câu nào không đúng
Em một không mắng chửi, hai không quát to, luôn mỉm cười tiếp lời mẹ anh đã là rất tốt rồi
Khâu Minh nghẹn họng, muốn nói gì đó nhưng lại không thể nói gì được
Ánh mắt nhìn Lâm Ngọc Trúc dần dần trở nên thất vọng
Đây không phải là Tiểu Trúc của anh ta..
Không phải là Tiểu Trúc đơn thuần, lương thiện, rất ỷ lại vào anh ta mà anh ta thích
Khâu Minh đột nhiên cảm thấy tức giận
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Anh ta nói bằng giọng thất vọng, thậm chí còn xen lẫn trách móc: "Em thay đổi rồi
Khóe miệng Lâm Ngọc Trúc nở một nụ cười phức tạp và mỉa mai, sau đó cô nhìn thẳng vào Khâu Minh và nói: "Không phải là em thay đổi, mà là em đã trưởng thành rồi, không dễ bị người ta bắt nạt nữa mà thôi
Sắc mặt Khâu Minh cứng đờ, hồi lâu không thể nói nên lời
Nói đến đây cuộc trò chuyện hiển nhiên đã rơi vào ngõ cụt, không cần thiết phải nói tiếp nữa
Lâm Ngọc Trúc gật đầu lịch sự với Khâu Minh rồi về nhà mà không có chút do dự nào
Đây là lần trò chuyện cuối cùng trong cuộc đời này của hai người
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Kể từ nay về sau không bao giờ họ còn nói chuyện với nhau nữa..
Lâm Ngọc Trúc không biết hai người đã từng tốt đẹp như thế nào
Điều duy nhất cô có thể làm chỉ là đặt dấu chấm hết cho đoạn tình cảm này, đồng thời không làm mất đi thể diện
Tiếng pháo vẫn thỉnh thoảng vang lên
Lúc Lâm Ngọc Trúc đi vào nhà còn nghe thấy mẹ Lâm nói thầm: "Nhà ai dậy muộn như vậy chứ, bây giờ mới đốt pháo chẳng phải để cho người ta chê cười chết hay sao
Ba chị em nhà họ Lâm nhìn cha Lâm vừa mới dậy rửa mặt, yên lặng không lên tiếng
Cha Lâm..
Đợi cha Lâm thu xếp xong, hai vợ chồng anh cả nhà họ Lâm cũng đã tới
Cả gia đình tưng bừng bận rộn, giúp việc cho mẹ Lâm
Mẹ Lâm cũng lợi hại, một mình bà có thể sai khiến tất cả mọi người trong nhà quay vòng quanh
Lâm Ngọc Trúc thể hiện bội phục sâu sắc
Đợi sau khi cả gia đình tề tựu đông đủ ăn bữa cơm tất niên, chị dâu cả mới ngượng ngùng nói: "Mẹ, bên phía cha mẹ con..
Mẹ Lâm lập tức hiểu ý, nói: "Vậy con và Lập Tùng đến chỗ cha mẹ con đi
Chỉ có mỗi hai ông bà thì quạnh quẽ biết bao
Chị dâu cả nhìn mẹ Lâm đầy cảm kích, liên tục nói mấy câu giải thích