Thập Niên 70: Xuyên Thành Quần Chúng Ăn Dưa

Chương 635: - Lúc này chọn rời khỏi, có phải là rất vô đạo đức hay không? 1




[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chương 635 - Lúc này chọn rời khỏi, có phải là rất vô đạo đức hay không
1
Nhìn dáng vẻ kiêu ngạo của Mã Đức Tài, Lâm Ngọc Trúc tỏ vẻ rất khó chịu
Lại nhìn sắc mặt nối giáo cho giặc kia của Lâm Lập Dương
Lâm Ngọc Trúc nghiến răng nghiến lợi
Nề hà đối phương là hai trẻ ranh to xác thân thể cường tráng, tuổi trẻ khí thịnh
Lâm Ngọc Trúc híp mắt lại, nghĩ thầm chắc chắn không thể đối đầu trực diện được
Nhưng mà đây không phải là vấn đề lớn
Cô lạnh lùng liếc hai người một cái rồi xoay người đi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chuẩn bị đi đường vòng
Khi cô đi, giọng nói thiếu đánh của Mã Đức Tài truyền đến từ phía sau: “Xem như ông thức thời.”
Lâm Ngọc Trúc tiếp tục nghiến răng
Được, được lắm
Lâm Ngọc Trúc quẹo vào ngõ hẻm rồi thu sọt và hàng vào không gian
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sau đó đi vòng trở về đầu ngõ vừa rồi
Thấy hai người đang gõ cửa mỗi nhà để bán hàng
Hiện giờ danh tiếng bán hàng của Lão Dịch khá tốt, hàng tốt, lượng đủ, người còn thật thà không lắm mồm
Có đôi khi còn có thể được xóa số lẻ
Nhân phẩm vô cùng tốt
Thấy hai trẻ ranh to xác tuổi trẻ khí thịnh Mã Đức Tài và Lâm Lập Dương, bọn họ không khỏi có chút nghi ngờ
Người mua không được nhiều
Không được bao lâu, hai người ra khỏi ngõ nhỏ, chuẩn bị đi chuyến tiếp theo
Lâm Ngọc Trúc lẳng lặng đuổi kịp, đậu đỏ lớn vô địch của cô còn chưa có đất dụng võ đâu
Nếu cứ giữ suốt ngày thì cũng không được
Kế hoạch của Lâm Ngọc Trúc rất đơn giản
Bám sát hai người bọn họ, chọn thời cơ thích hợp rồi ném đậu đỏ lớn vô địch của cô ra, làm hai người này hôn mê
Thừa dịp hai người này nửa hôn mê nửa không, cô lại đập hai người một cái, làm hai người này thần không biết quỷ không hay cho rằng mình bị gõ hôn mê
Vì sao lại làm như vậy
Một là vì cô không muốn để lộ mình có kỹ năng gây choáng người khác bất cứ lúc nào
Hai là, đập người có nguy hiểm, nhẹ thì người kia không hôn mê, dễ xấu hổ, mà nặng thì xảy ra sự cố
Dù sao một trong hai người là em trai ruột của cô…
Kế hoạch khá tốt
Khi Lâm Ngọc Trúc cách hai người không xa, cô âm thầm ném đậu đỏ, chỉ thấy đậu đỏ vừa rơi xuống đã hóa thành khói rồi lan rộng ra
Mã Đức Tài và Lâm Lập Dương chưa hề nhận ra
Lâm Ngọc Trúc tính thời gian, cảm thấy đã đến lúc, cô liền cầm gậy theo rồi lặng lẽ tiến lên
Tiếng kêu sột soạt do chân giẫm lên tuyết không dễ kiểm soát
Vất vả lắm cô mới đi đến phía sau Mã Đức Tài, giơ gậy lên
Mã Đức Tài cảm thấy choáng váng, còn cảm thấy sau lưng có trận gió nên đã xoay người lại
Anh ta liền nhìn thấy cây gậy đưa về phía mình
Chuyện xảy ra quá đột ngột, đừng nói Mã Đức Tài, ngay cả Lâm Ngọc Trúc cũng không ngờ anh ta lại xoay người
Một người chưa kịp trốn
Một người chưa kịp thu
Mã Đức Tài ăn một cây gậy ngay trực diện, còn để lại dấu vết
Mơ mơ màng màng ngã xuống đất
Khi nhắm mắt lại, anh ta còn rất không cam lòng
Mã Đức Tài vừa ngã xuống đất, Lâm Lập Dương bị dọa nhảy dựng
Cậu vừa chống đỡ cơn choáng váng vừa nghĩ cúi đầu xem có chuyện gì xảy ra, nhưng cậu còn chưa cong lưng thì đã cảm thấy cái ót tê rần, cũng hôn mê bất tỉnh
Đánh ngã hai người xong, Lâm Ngọc Trúc xoa eo, rất vừa lòng gật đầu
Hai thằng nhãi còn muốn giành địa bàn với cô
Nền tuyết khá tốt, kéo người không tốn sức
Rừng cây nhỏ ở đây khá nhiều
Lâm Ngọc Trúc tìm một rừng cây nhỏ gần đây, sau đó kéo hai người qua
Rồi cột hai người vào cây
Nếu không phải mùa đông, Lâm Ngọc Trúc đều lười đánh thức hai người dậy
Cô ấn huyệt nhân trung cho bọn họ, hai người mới từ từ tỉnh dậy
Mã Đức Tài vừa tỉnh đã muốn đứng dậy dạy dỗ Lão Dịch một chút
Lâm Ngọc Trúc đứng trước mặt anh ta, vô cùng kiêu ngạo lắc lư tới, lắc lư đi
Dáng vẻ khoe khoang kia làm Mã Đức Tài lo lắng hét lên: “Ông già, ông nghĩ đánh lén thì hay lắm à
Có giỏi thì thả tôi ra, hai ta cùng đấu.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.