Thập Niên 70: Xuyên Thành Quần Chúng Ăn Dưa

Chương 710: - Mày đã thu bao nhiêu tiền hoa hồng thế 2




Chương 710 - Mày đã thu bao nhiêu tiền hoa hồng thế 2
Nhìn một vòng, phần lớn đều là phong cách châu Âu, nông thôn
Nhưng trong phong cách nông thôn lại kém thú vị hơn phong cách cổ xưa
Lâm Ngọc Trúc không khỏi cảm thán
Tứ hợp viện cũng mua rồi, lắp đặt thiết bị cũng không thể cổ xưa quá
Lắp đặt thiết bị thì chưa nói tới, còn chưa biết là tới khi nào, nhưng đồ dùng trong nhà ít nhiều gì cũng phải làm cho giống
Nhìn thương thành trong không gian, Lâm Ngọc Trúc không thích chút nào
Nhưng lúc này hệ thống cũng quay lại rồi, không chắc chắn hỏi dò: Kí chủ, hồi nãy cô vừa gọi tôi à
Lâm Ngọc Trúc: ..
Hồi nãy mày đang làm gì thế
Hệ thống hơi ngượng ngùng nói: "Tôi đang hỏi hệ thống sát vách có cần bảo mật hay không
Lâm Ngọc Trúc không khỏi lấy hai tay che mặt
Làm tài sản riêng của hệ thống, mật ong của nó dường như bị tồn đọng lại rồi
Dã tâm của hệ thống này lớn thật, nó muốn cho các hệ thống khác kiếm được càng nhiều điểm cống hiến hơn
"Kết quả thì sao
"Ừ, kí chủ nhà nó là nông dân
Lâm Ngọc Trúc thiếu chút nữa đã bật cười
Đột nhiên ánh sáng lóe lên, Lâm Ngọc Trúc sờ sờ người máy
Ừ, có người máy chuyên làm nghề mộc, chỉ cần hệ thống thăng cấp là được tặng
Mắt Lâm Ngọc Trúc tỏa ra ánh sáng
"Hệ thống, mày có thể lấy ít gỗ từ hệ thống sát vách sao”
"Có thể chứ, kí chủ muốn những loại gỗ nào
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Ừ, chuyện này à, cái gì mà gỗ sưa, gỗ tử đàn, gỗ lim, gỗ sa mộc, nếu như có gỗ trinh nam thì càng tốt.” Lâm Ngọc Trúc lười biếng nói
Nói xong, hệ thống cũng không trả lời cô
Lâm Ngọc Trúc luôn cảm thấy có gì không đúng lắm, mở màn sáng nhìn xuống, chỉ thấy một chuỗi con số đại diện cho giá trị cống hiến đang điên cuồng giảm xuống
Lâm Ngọc Trúc thiếu chút nữa đã nhảy khỏi giường
Tới lúc con số không còn giảm nữa, Lâm Ngọc Trúc nhìn mảnh đất trống bên cạnh căn nhà gỗ đang chất đầy mấy bó củi
Lâm Ngọc Trúc nghiến răng, " Mày đã thu bao nhiêu tiền hoa hồng thế
Đáp lại cô chỉ có một luồng không khí
Lâm Ngọc Trúc điên cuồng tìm kiếm trong màn sáng xem thử có cách mục phản hồi ý kiến hay không
Đáng tiếc, không tìm được..
Ôm ngực, mấy năm qua cô cẩn thận tỉ mỉ, nhịn ăn nhịn uống, không dám mặc đẹp, không dám tiêu tiền, gia trị cống hiến để giành được
Cứ biến mất hơn nửa một cách im lặng
Lâm Ngọc Trúc đạp chăn
Sau đó bình tĩnh khuyên giải an ủi chính mình: Ngàn vàng mất hết còn có thể kiếm lại được, không sao, chỉ là chuyện nhỏ thôi
Có mấy bó củi kia rồi, Lâm Ngọc Trúc dự định thăng cấp nhà gỗ nhỏ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hệ thống đúng lúc đề nghị: "Kí chủ không suy nghĩ tới việc nâng cấp luôn hai tầng cùng một lượt sao
Nếu thế thì còn có thể được tặng một người máy kiến trúc đấy
Có thể giúp cô sửa sang lại căn tứ hợp viện
Thế nào, có phải ý kiến này rất hoàn hảo hay không ~ "
Lâm Ngọc Trúc: ..
Giá trị cống hiến điên cuồng giảm xuống, còn dư lại không nhiều lắm, Lâm Ngọc Trúc cũng buồn ngủ
Vừa cảm thán giá trị cống hiến không còn nhiều, vừa tiến vào giấc ngủ
Ngẫm lại, cô sắp có Tứ Béo và Ngũ Béo rồi, vẫn rất mong chờ
Một đêm ngon giấc, ngủ thẳng tới sáng
Mấy người tiếp tục làm việc
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lâm Ngọc Trúc ngoại trừ giấy dầu túi ra thì còn rất nhiều việc, điển hình như đính nút cho quần áo
Chuyện này cần phải nhờ tới Lý Hướng Bắc, Lý Hướng Vãn hiển nhiên là không yên tâm
Trải qua mấy ngày vất vả khổ cực
Bọn họ đính được tổng cộng bảy mươi bộ âu phục
Ba cô gái mỗi người mặc một bộ
Bộ quần áo này dùng để mặc vào lúc xuân thu
Mấy người mặc âu phục xong lại khoác thêm một chiếc áo lông
Vạn sự khởi đầu nan, quần áo đã làm xong, Lý Hướng Vãn và Vương Tiểu Mai vừa muốn bán thì..
Lúc đầu Vương Tiểu Mai nhập hàng rồi bán lại cho người thân và anh họ trong nhà để kiếm ít tiền lời
Trong tay Lý Hướng Vãn có lương thực, tới chợ đêm đi dạo vài vòng là bán được
Bây giờ, quần áo này
Trong lòng hai người có chút bồn chồn
Lâm Ngọc Trúc vỗ vỗ bọn họ, rất lạc quan nói: "Trong tay có hàng không lo không bán được
Yên tâm, chị Tiểu Trúc sẽ dạy các cô kiến thức bán hàng thế nào

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.