[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chương 719 - Duyên phận này có thể kết nghĩa chị em được rồi đấy 1
Đợi sau khi thật sự đứng trưởng cánh cổng tràn ngập hương vị cổ phong của đại học Bắc Kinh, nhìn thấy tấm biển đại học Bắc Kinh, Lâm Ngọc Trúc nhất thời cảm giác như một giấc mộng
Lão đầu và đại mỹ nữ nhà cô nếu biết cô thi đậu vào đại học Bắc Kinh nhất định vui mừng lắm nhỉ
Lý Hướng Vãn nhìn tấm biển trên cột, cũng có chút xúc động
Vương Tiểu Mai thì lại ngây ngẩn ngắm nhìn toàn bộ khung cảnh trước mắt, reo lên
“Đây là ngôi trường chúng ta sắp theo học sao?”
Lâm Ngọc Trúc gật đầu, nói: “Ừ.”
“Ôi, chẳng trách ai cũng muốn lên đại học, đại học này tốt thật đấy.” Vương Tiểu Mai kinh ngạc nói
Hoàn toàn không còn tâm trạng thấp thỏm như lúc ngồi xe buýt nữa
Có không ít sinh viên cùng vào cổng với bọn Lâm Ngọc Trúc, mọi người mang theo hành lý, tuy rằng mệt, nhưng ngay khi nhìn khung cảnh trước mắt đa số đều vui mừng khôn xiết
Mọi người mặc dù không có điện thoại, nhưng lại không nhịn được dừng chân ngắm nghía thật lâu
Một trận gió nhẹ thổi qua, Lâm Ngọc Trúc run rẩy, kéo Vương Tiểu Mai còn đang đắm mình trong mộng tưởng, đi vào cổng
Đợi khi vào Yên Viên
Mắt của Vương Tiểu Mai mở to liên tục, bận rộn kinh khủng
Nơi nơi đều tràn ngập hương vị cổ xưa, làm cô ấy say đắm
Hồ Vị Danh vào mùa đông vẫn giữ được nét độc đáo vốn có của nó
Những sinh viên được sớm trở về trường, kết đôi hai hoặc ba người đi tản bộ
Thậm chí có sinh viên còn không sợ lạnh, ngồi trên tảng đá bên bờ hồ đọc sách
Lâm Ngọc Trúc tặc lưỡi, tốt xấu gì cũng chọn ngày nắng ấm chứ anh bạn
Cũng có người đứng ở đất trống đọc thơ ca
Ánh mắt Vương Tiểu Mai sùng bái, dừng lại rất lâu nhìn cả buổi
Bạn sinh viên đó đang đọc bài
Giọng đọc rõ ràng, trầm bổng du dương, nhiệt tình mạnh mẽ
Thu hút không ít sinh viên dừng chân thưởng thức, đợi cậu ta đọc xong mọi người vỗ tay rộn rã
Mặt Vương Tiểu Mai đỏ ửng, cổ vũ nhiệt tình nhất
Đọc diễn cảm hay thì hay đấy, nhưng hơi lạnh…
Bạn sinh viên này đọc xong thì nhường chỗ cho một bạn khác lên đọc thơ tiếp
Lâm Ngọc Trúc run rẩy, lạnh quá đi mất
Kéo Lý Hướng Vãn muốn rời đi
Vương Tiểu Mai lưu luyến không rời đi theo sau, lầu bầu nói: “Xem chút nữa thôi mà.”
“Chị Tiểu Mai, điểm danh xong cô muốn xem thì tự chạy đi xem.”
Vương Tiểu Mai dẫu môi, một mình xem thì chán chết
Đến chỗ điểm danh, ba người chia ra tìm khoa của mình để đăng ký
Người phụ trách khoa của Lâm Ngọc Trúc là mấy đàn chị và đàn anh, có một đàn chị tết tóc đeo khăn đô đỏ nhìn thấy Lâm Ngọc Trúc thì mắt sáng lên, tươi cười chào hỏi nói: “Em là học sinh cấp ba mới lên đúng không?”
Lâm Ngọc Trúc lắc đầu, nói: “Không phải, em ở nông thôn bốn năm rồi.”
Đàn chị gật đầu, có hơi bất ngờ nói: “Nhìn chẳng giống tí nào.” Trắng trẻo lại còn nhỏ con nữa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lâm Ngọc Trúc ngoác miệng cười, “Làm giáo viên ở nông thôn vài năm.”
Đàn chị bừng tỉnh gật đầu, một đàn anh khác tìm thấy thông tin của Lâm Ngọc Trúc, sai khi đăng ký xong thì đưa cho đàn chị xem
Đàn chị xem xong thì mặt mày vui vẻ dắt Lâm Ngọc Trúc đi đến lầu ký túc xá
Trên đường đi hai người cười nói không ngớt
Sau khi đến dưới lầu ký túc xá, đàn chị nói: “Em gái, phòng của em là 203, có cần chị giúp em xách đồ lên không?”
Lâm Ngọc Trúc lắc đầu, “Em tự xách là được rồi, không nhiều đồ đâu ạ.”
Đàn chị gật đầu, cười nói: “Đợi em thu xếp xong thì còn phải đi nhà ăn làm thủ tục đấy
Đừng có quên nha.”
Lâm Ngọc Trúc gật đầu, đàn chị vẫy tay rồi nhanh chóng rời đi
Lâm Ngọc Trúc nhìn bóng lưng đàn chị, lòng nghĩ, cũng không biết qua vài tháng nữa mọi người có còn hòa hợp với nhau như thế nữa không
Dưới sự thay đổi của thời đại, đề tài được bàn luận nhiều nhất trong trường học đó là giữa sinh viên công nông binh và thí sinh tham gia kỳ thi đại học, ai là người có học thức hơn
Đề tài này tranh luận tới khi tốt nghiệp vẫn chưa tìm ra được ai là người lợi hại
Có điều ít nhiều gây ra xa cách giữa mọi người
Đợi Lâm Ngọc trúc xách hành lý lên đến lầu hai, quay đầu nhìn thấy Vương Tiểu Mai
“Này, chị Tiểu Mai, hai chúng ta có duyên quá nhỉ?”
Vương Tiểu Mai cười ha ha nói: “Cô ở phòng nào?”
“203, cô thì sao?”
“Tôi cũng 203.”
Lâm Ngọc Trúc nhíu mày
Chà, thế này thì có bạn rồi, chẳng phải cô sẽ được tung hoành trong ký túc xá, không cần sợ ai sao