Chương 737 - Vẫn còn một ít 1
Từ sau khi Chung Uông Dương bày tỏ tấm lòng, Lâm Ngọc Trúc thu hoạch được một người bạn tốt, chính là bạn học Vinh Hiểu
Đừng quan tâm mục đích ban đầu của mọi người là gì, có thể thân thiện với nhau thì sẽ là bạn bè
Có đôi khi Lâm Ngọc Trúc đi học lớp dự thính ở khoa vật lý, Vinh Hiểu còn gọi cô ngồi cùng
Lâm Ngọc Trúc cứ công khai tham gia vào tập thể lớp như thế
Có những chỗ không hiểu, bạn học Vinh Hiểu quả thực giảng rất có nghĩa khí, giải thích cho cô từng chỗ một, vô cùng tỉ mỉ
Lúc rảnh rỗi Lâm Ngọc Trúc và Vinh Hiểu cùng nhau nói chuyện phiếm
Tình cờ nhắc đến Chung Uông Dương
Về người này, Lâm Ngọc Trúc luôn luôn gọi sai tên, không phải Chung Hải Dương, mà là Chung Uông Dương
Hết lần này tới lần khác chính chủ đều nghe thấy
Chung Uông Dương ngồi phía sau hai người, yếu ớt nói: “Bạn học Lâm, tôi tên là Chung Uông Dương
Cậu chỉ cần nhớ tới biển lớn mênh mông là sẽ nhớ được tên của tôi.”
Lâm Ngọc Trúc áy náy nói: “Bạn học Chung, ngại quá, lần sau nhé, lần sau chắc chắn không nhớ sai.”
Thế mà lần sau, vẫn không chân thành gọi sai y như cũ
Vinh Hiểu che miệng cười đến run cả người
Do đó Chung Uông Dương đưa ra một kết luận, một người không thích bạn, ngay cả tên của bạn cũng không nhớ nổi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sự nản lòng không thể lạnh hơn được nữa
Lại đến ngày nghỉ, ba người Lâm Ngọc Trúc dậy sớm đi thư viện
Không nghĩ tới, thư viện đã xếp một hàng thật dài
Ba người xếp hàng đợi một lúc mới mở, mỗi người đều mượn sách mà mình muốn xem, vẽ bản thiết kế ở thư viện mới dám về nhà
Đợi sau khi lên xe buýt, Vương Tiểu Mai sờ mồ hôi trên đầu, nói: “Ai mà ngờ được về nhà cũng phải lén lút.”
Lâm Ngọc Trúc lắc đầu cảm thán, “Ai nói không phải chứ, uổng công có một căn nhà lớn còn không dám khoe khoang.”
Lý Hướng Vãn vừa lật sách vừa nói: “Quả thực là uổng công có một căn nhà lớn.”
Lâm Ngọc Trúc lập tức gật gù, đắc ý nói: “Đó là các cô, tôi không phải đâu.”
Lý Hướng Vãn và Vương Tiểu Mai nhìn nhau
Lâm Ngọc Trúc ngâm nga hát, cô có một cảm giác mãn nguyện
Đợi sau khi xuống xe bus, Lý Hướng Vãn và Vương Tiểu Mai còn sốt ruột hơn cô
Lâm Ngọc Trúc chậm rãi cầm chìa khoá cửa lớn nhà mình
Vương Tiểu Mai sốt ruột đến nỗi bất chấp tất cả, kéo người cùng nhau chạy như điên
Khi đến nơi, Lâm Ngọc Trúc thở hồng hộc, cảm thấy bản thân hẳn là thở không ra hơi nữa rồi
Sớm biết thì đã không đùa hai người này nữa
Vương Tiểu Mai còn chưa mở mắt ra đã thúc giục cô mở cửa
Vẻ mặt Lý Hướng Vãn vui sướng khi người gặp hoạ nhìn cô
Lâm Ngọc Trúc: ..
Oan gia
Sau khi chậm rì rì mở cửa ra
Ba người bị thu hút bởi đèn lồng lục giác dưới mái hiên
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Gỗ hồng trắc là bộ phận chính, trúc xanh vẽ trên vải lụa sinh động như thật, rủ xuống nhẹ nhàng bay theo gió, tô điểm thêm màu sắc cho toàn nhà
Lâm Ngọc Trúc cố ý nhìn một cái, bên trong đèn lồng đã chuyển dây điện đến, bên trong lắp xong bóng đèn
Chắc hẳn kiệt tác này là do Tứ Bàn và Ngũ Bàn cùng hợp tác làm nên
Nhìn người máy nhỏ ở nhà cô mà xem, ngoại trừ tháo dỡ giường ra, những thứ khác thật sự rất tốt
Không chỉ có cửa chính treo đèn lồng, còn có hàng hiên, mái hiên cửa nhà chính, tất cả đều được lắp đèn lồng
Tranh vẽ bên trên không giống nhau lắm, mỗi loại đều có hàm súc riêng
Ba người đứng ở trong sân giống như xuyên qua thời không
Vẻ mặt Lâm Ngọc Trúc vui tươi, nhà của cô càng ngày càng tiêu chuẩn rồi đó
Mấy người đi vào nhà chính thì thấy đồ dùng trong nhà đã được bày xong rồi
Vương Tiểu Mai kinh ngạc đến nỗi toàn bộ quá trình đều há to miệng để xem
Đến khi mấy người đến gian nhà chính phía đông, cái giá treo và cái giường được làm bằng gỗ hoàng hoa lê trong nháy mắt đã khiến cô ấy chảy nước miếng
Hiếm lạ nên vẫn luôn sờ tới sờ lui
Lý Hướng Vãn nhìn những đồ dùng trong nhà ở phòng, ánh mắt lóe sáng, nói với Lâm Ngọc Trúc: “Vật liệu gỗ này quả thật rất tốt.”
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]