Chương 743 - Mẹ chúng ta thấy tiền còn tinh hơn em 1
Ở ngõ nhỏ cũng không ổn để mọi người ôn chuyện nên Lâm Ngọc Trúc đi theo hai tên này trở về nơi bọn họ ở
Chỗ này rất quen thuộc nha
Trước kia Lâm Ngọc Trúc thoáng nhìn qua, chỉ cảm thấy gia đình kia rất có đầu óc, trong một sân nhà mà nhét đủ loại rác rưởi
Lâm Ngọc Trúc gật đầu, lúc này càng giống như nhặt ve chai rồi
Mã Đức Tài cực kỳ chân chó mở ra một con đường ở phía trước cho Lâm Ngọc Trúc
Rất có khí chất đàn em mở đường dẹp lối, mời người vào nhà
Sân nhà rất lớn, có ba gian phòng, một phòng là phòng bếp, một gian có phòng chính và phòng ngủ, một gian khác chỉ thuần túy là phòng ngủ
Mấy người đi vào nhà chính, thứ có thể nhìn thấy về cơ bản đều là một mớ hỗn độn, tâm trạng của Lâm Ngọc Trúc lúc này quả thực như ngắn tay chẳng với tới trời
Lâm Ngọc Trúc đặt Lâm Lập Dương sang một bên trước, tò mò hỏi Mã Đức Tài: “Sao em lại ở Kinh Đô?”
Vừa nhắc đến chuyện này, Mã Đức Tài đã vui vẻ phấn chấn, thần võ phi dương nói: “Mọi người đi chưa được bao lâu lại có một đợt danh sách trở về thành
Em vừa hay là lứa thanh niên trí thức cũ nên được trở về
Đợi khi về nhà cha không thương mẹ không yêu, ai thấy cũng thấy phiền
Cũng không tìm được công việc, chị dâu trong nhà ngày nào cũng chèn ép em
Em viết thư kể khổ với Lập Dương, Lập Dương nói với em thu dọn đồng nát cũng kiếm được tiền đấy
Em suy nghĩ xong, nói ra thì cũng được lắm đó
Nhưng nơi kia của chúng em quá nhỏ, không đủ để cho em phát triển
Người trong nhà mỗi ngày đều không coi trọng em
Hoặc là không làm, nếu không đã làm thì phải làm đến cùng, em trực tiếp tới thành phố lớn
Đợi sau khi em kiếm được nhiều tiền, ném tiền vào mặt bọn họ, để bọn họ nhìn xem Mã Đức Tài em cũng có năng lực.”
Vẻ mặt Mã Đức Tài đầy tự tin nói xong, mặt vui cười nói: “Chị Trúc Tử, em nói cho chị nghe này, mấy ngày này em với Lập Dương kiếm được không ít tiền đó
Còn nhiều hơn số tiền lương kiếm được trong nhà máy.”
Lâm Ngọc Trúc cười ha ha một tiếng, hỏi: “Từ khi nào mà hai người các em lại thông đồng đi cùng nhau?”
Mã Đức Tài: ..
Chột dạ tìm ghế ngồi xuống, ánh mắt ném về phía Lâm Lập Dương
Lâm Ngọc Trúc nhìn mắt Lâm Lập Dương, lạnh lùng mà nói: “Mẹ chúng ta bị bệnh.”
Lâm Lập Dương lập tức kinh ngạc hoảng sợ
Cậu còn chưa nói lời nào, Mã Đức Tài đã “Ai u” một tiếng, quan tâm hỏi: “Thím không sao chứ?”
“Thấy em để lại tờ giấy nên trực tiếp hôn mê bất tỉnh
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Em muốn ra ngoài xông pha hoàn toàn có thể nói cho bà ấy
Nói xong thì chạy cũng không sao
Tốt xấu cũng phải để người trong nhà biết em đi đâu làm gì
Không đầu không đuôi chỉ để lại tờ giấy như vậy, người trong nhà chỉ coi em có tính khí nóng nảy
Em để ba mẹ nghĩ như thế nào
Suy nghĩ nhà bọn họ không có bản lĩnh, suy nghĩ đến cả nhà anh cả à.” Nói xong vẻ mặt Lâm Ngọc Trúc đầy sắc bén nhìn Lâm Lập Dương
Người vẫn luôn tủm tỉm cười mà đột nhiên trở nên nghiêm túc cũng rất dọa người
Mã Đức Tài trợn to hai mắt, đến thở cũng không dám thở
Tự suy nghĩ trong lòng, sao lúc trước lại xem trọng con hổ này chứ
Không nên
Lâm Lập Dương bị nói đến cảm thấy áy náy, ngồi xổm trên mặt đất, than thở nói: “Chị, lúc ấy cũng là do đầu óc nóng lên nên tới luôn Kinh Đô
Vốn định ở gần chị một chút, còn có thể bảo vệ chị
Nhưng khi đến đây lại sợ khiến chị mất mặt, cũng sợ mẹ chúng ta cảm thấy em làm chị mất mặt nên vẫn luôn không dám nói.”
Suy nghĩ lại cảnh tượng ngày đó theo dõi chị, Lâm Lập Dương không khỏi rùng mình
Lâm Ngọc Trúc liếc cậu một cái nói: “Nếu như chị cảm thấy mất mặt thì lúc trước đã không kiến nghị em làm cái này
Em kiếm tiền dựa vào hai tay hai chân của bản thân, có cái gì đáng mất mặt
Người khác nói thì em cứ coi như gió thoảng bên tai là được, nếu có thể kiếm tiền, trả chút giá này đáng là gì đâu
Nếu cảm thấy có lỗi với người nhà thì càng tốt hơn rồi
Hiếu kính cha mẹ hơn là được
Mẹ chúng ta thấy tiền còn tinh hơn em
Ngày mai gọi điện cho mẹ đi.”
Rõ ràng là lời nói răn dạy nhưng lại như cho Lâm Lập Dương một liều thuốc an thần, sự mê mang nhiều ngày lập tức biến mất
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cậu nghe lời mà gật đầu