Chương 759 - Không có dáng vẻ của trụ cột gia đình một xíu nào, gì cũng không phải luôn 1
Cứ thế lăn lộn cũng sắp đến trưa,Lý Hướng Bắc muốn mời mẹ Lâm đi ăn vịt quay
Mẹ Lâm ngượng ngùng nói: “Thôi khỏi, lãng phí tiền lắm, chúng ta ở nhà nấu chút đồ là được rồi
Mấy cái khác không nói, bánh rán dì làm, đảm bảo mấy đứa ăn xong còn muốn ăn nữa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lâm Ngọc Trúc liên tục gật đầu: “Bánh rán áp chảo mẹ tôi làm thật sự tuyệt vời.”
Vương Tiểu Mai nuốt nước miếng, phân vân ăn vịt quay hay là ăn bánh rán
Lý Hướng Bắc lại kiên trì mời mọi người ăn một bữa vịt quay
Thịnh tình khó mà chối từ, nhóm người đi đến Đoàn Tụ Đức
Chờ vịt quay đã thái xong được mang lên, trong mắt mẹ Lâm là một trận hiếm lạ
Cũng ngại nói ra, con vịt này có phải ăn bớt xén nguyên liệu rồi không
Lâm Ngọc Trúc ở bên cạnh dạy mẹ Lâm ăn như thế nào
Cụ bà vì để không bị mất mặt, nghiêm túc ở đó học
Bộ dáng đó, thú vị vô cùng
Lâm Ngọc Trúc vừa nhìn vừa cười, suýt chút nữa nhìn khiến cho mẹ Lâm thẹn quá hóa giận
Lâm Ngọc Trúc vội vàng gói một miếng thịt vịt đút cho mẹ Lâm
Khuôn mặt già của mẹ Lâm đỏ lên, thấy rất xấu hổ
Thấy tâm trạng của mẹ Lâm càng ngày càng tốt, hai chị em nhà họ Lâm coi như thở phào nhẹ nhõm một hơi
Đến khi thanh toán, Lâm Ngọc Trúc thấy Lý Hướng Bắc đứng dậy thì vội vàng đi theo
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hai người tranh nhau thanh toán, cô không giành nổi
Nhân viên thu tiền là một cô gái trẻ, nhìn thấy Lý Hướng Bắc liền ngượng ngùng, lúc thu tiền, mặt đỏ ửng nhận lấy tiền từ trong tay Lý Hướng Bắc
Lâm Ngọc Trúc liếm liếm môi
Bàn tay nho nhỏ trắng mềm của cô không tốt bằng móng heo bự
Không có mắt nhìn, không có mắt nhìn mà
Lâm Ngọc Trúc cười nói với Lý Hướng Bắc: “Anh Lý, tốn kém rồi.”
Lý Hướng Bắc hiếm khi cười cùng với cô gái khác ngoài Lý Hướng Vãn
Dù chỉ là cong lên một một độ cong nhỏ: “Dì khó khăn lắm mới đến một chuyến, phải tỏ chút tâm ý, không chừng sau này kết hôn, còn thật sự cần dì ấy cho thể diện nữa
Ngài cứ coi như giúp tôi chút việc đi.”
“Ôi dào, lời này nói nặng quá rồi
Đúng rồi, chúng tôi định chuyển phòng làm việc đến chỗ của em trai tôi
Anh xem có cần nhân cơ hội này nhập vào nội bộ hay không
Em tôi với Mã Đức Tài vẫn còn thiếu một nhân viên kĩ thuật.”
Ai biết khi Lâm Ngọc Trúc vừa dứt lời, biểu cảm của Lý Hướng Bắc cứng lại một chút
Lâm Ngọc Trúc:??
Ở đây có chuyện gì đó mà cô không biết
Lý Hướng Bắc trầm mặc một hồi lâu, cứng đờ nói: “Tôi trở về sẽ đi thư viện tìm sách liên quan.”
Lâm Ngọc Trúc nhướng mày, đầu suy nghĩ, rõ ràng đã xảy ra chuyện gì đó
Buồn cười gật đầu, mở cửa đi ra nhìn biển hiệu của nhà hàng một cái, có chút nhớ Lão Thẩm rồi
Lý Hướng Bắc ra cửa, liền tự dưng lại gần bên cạnh Mã Đức Tài
Ánh mắt thỉnh thoảng lướt qua anh ta
Mã Đức Tài vẫn không hiểu là chuyện gì, sống lưng đổ ra một tầng mồ hôi lạnh
Bước chân nhích từng tí từng tí vào gần Lâm Ngọc Trúc, nhỏ giọng nói: “Chị Trúc Tử, lúc nãy chị đã nói gì với Lý Hướng Bắc thế, sau khi vừa đi ra, cứ liếc em suốt.”
“Liếc em làm gì?” Lâm Ngọc Trúc vẻ mặt không thể hiểu nổi
Đâu có đẹp trai
Mã Đức Tài: ....?
Cả nhóm người đi đến bên đường, Lâm Ngọc Trúc để mấy người Lý Hướng Vãn về nhà trước, cô cần phải đưa cụ bà đi bệnh viện để kiểm tra thân thể đã
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mẹ Lâm lập tức lắc đầu bày tỏ không đi
Lâm Ngọc Trúc thái độ cương quyết nói: “Không đi cũng phải đi.”
Thấy con gái út nghiêm mặt, thế mà mẹ Lâm hiếm khi yếu thế
Lâm Lập Dương lập tức bày tỏ cũng đi cùng
Thế là ba mẹ con đi bệnh viện kiểm tra sức khỏe
Đặc biệt chụp CT ngực, lại thêm cả mấy kiểm tra linh tinh nữa, khi có kết quả, thân thể của mẹ Lâm không bị sao, rất bình thường, Lâm Ngọc Trúc yên tâm hơn rất nhiều
Khi ở khoa não, Lâm Ngọc Trúc còn tỉ mỉ nói với bác sĩ, lúc trước mẹ Lâm ngất xỉu, liệu có khả năng còn bệnh nào ẩn bên trong không nhìn ra được hay không
Bác sĩ lại nhìn kĩ ảnh chụp với mấy chỉ số khác, Lâm Ngọc Trúc suốt quá trình đều nghiêm túc quan sát
Bác sĩ thấy dáng vẻ của Lâm Ngọc Trúc thì cười nói: “Trước mắt xem ra không có gì bất thường cả
Nếu như lại không khỏe, qua đây kiểm tra sức khỏe một chút.”
Lâm Ngọc Trúc gật đầu, cảm ơn bác sĩ