Chương 764 - Em trai à, mẹ không thương chúng ta nữa rồi 2
Dưới sự kêu gọi của đồng tiền, ba người không chậm trễ, xắn tay áo bắt đầu làm
Thời gian là vàng bạc
Mẹ Lâm ở bên cạnh quan sát, xem Lý Hướng Vãn vẽ như thế nào, cắt vải ra làm sao
Quan sát được kha khá rồi, mẹ Lâm nói: “Hướng Vãn, hay là con để mẹ cắt vải cho.”
Lý Hướng Vãn nhìn mẹ Lâm, làm nũng nói: “Có mẹ nuôi giúp thì tốt quá, chỉ sợ con gái ruột xót mẹ, không cho làm thôi.”
Lâm Ngọc Trúc cầm thước, hắng giọng, giả vờ nói: “Mẹ tôi mà mệt là cô không xong với tôi đâu.”
Lý Hướng Vãn nhìn mẹ Lâm, vẻ mặt mẹ thấy chưa
Con cái biết xót cha mẹ, không có người làm mẹ nào lại không vui cả, cười nói: “Con kệ nó, con người cũng như linh kiện máy móc vậy
Không hoạt động thì sẽ bị gỉ sét
Mẹ hưởng phúc cũng được hai năm rồi
Mấy đứa mà không dùng mẹ thì mẹ thu dọn đồ đạc ngày mai về luôn.”
Có thể nói câu này chứng tỏ thật sự có suy nghĩ như vậy
Lâm Ngọc Trúc không muốn mẹ về chút nào
Ngang ngược nói: “Mẹ mà đi, Lập Dương biết chừng nào mới mua được nhà
Mẹ phải ở đây trông chừng nó chứ
Muốn giúp thì cứ giúp, nhưng lượng sức mình nhé, đừng để mệt quá.”
Mẹ Lâm và Lý Hướng Vãn nhìn nhau, bà có đầy cách để trị con gái
Lý Hướng Vãn lập tức nhìn bà bằng ánh mắt kính phục
Sau đó chỉ điểm thêm để mẹ Lâm trở thành nhân viên cắt vải
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tay mẹ Lâm vô cùng nhanh nhẹn, đường cắt tinh tế, tốc độ cũng không chậm
Đối với ba người họ cứ như hổ mọc thêm cánh, tiến độ nhanh hơn rất nhiều
Lúc rảnh, Lý Hướng Vãn lại lấy ít bản thảo từ túi vải ra
Lần này không đưa cho Vương Tiểu Mai và Lâm Ngọc Trúc xem mà đưa thẳng cho mẹ Lâm
Mẹ Lâm nhìn qua, gương mặt đầy ca ngợi, “Mặc lên hiệu quả có giống như trên ảnh không
Nếu mà giống thì đúng là đẹp quá
Đẹp hơn nhiều so với tự may ở nhà, chắc chắn bán đắt hàng.”
Lý Hướng Vãn mím môi cười, giải thích: “Sẽ hơi chênh lệch một xíu ạ, chủ yếu còn phải xem khí chất và vóc dáng của người mặc
Có điều bây giờ ai cũng gầy, chênh lệch không quá lớn
Đợi lát nữa con làm xong mặc thử cho mẹ xem.”
“Được, con gái mẹ giỏi quá
Ngọc Trúc và Tiểu Mai cũng được nhờ phúc của con rồi.” Mẹ Lâm lại thể hiện phong cách lời khen không mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau
Có người nhất định sẽ trúng chiêu, Lý Hướng Vãn cười không hề e ngại
Lâm Ngọc Trúc suýt nữa bóp nát phấn vẽ trong tay
Vương Tiểu Mai thì rất hiểu rõ bản thân, mẹ Lâm vừa dứt lời cô đã gật đầu tán đồng ngay
Có mẹ Lâm tâng bốc, Lý Hướng Vãn lại hồi phục được tinh thần
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ngay lập tức lấy vải ra vẽ đường cắt rồi tiến hành cắt may
Sau đó lấy Vương Tiểu Liễn xuống, may quần áo năng suất như được gắn motor
Vương Tiểu Mai nhàn rỗi ở bên cạnh nhai nhóp nhép
Lâm Ngọc Trúc lập tức lấy ra ‘con dấu yêu quý’ và giấy nến, đưa cho Vương Tiểu Mai, nói: “Cô cũng đừng rảnh.”
Vương Tiểu Mai: …
Nhận mệnh đi làm túi đựng
Mẹ Lâm nhìn sang, hỏi: “Cái này là làm gì đó?”
“Túi đựng ạ, chuyên dùng đựng hàng hóa
Chỉ có mua quần áo của bọn con thì mới được cho túi đựng quần áo này.”
Có phải nhìn vào thấy sang trọng hẳn không?” Lâm Ngọc Trúc hào hứng nói
“Ai nghĩ ra đấy?” Mẹ Lâm hiếu kỳ hỏi
Lâm Ngọc Trúc tự vỗ vào trán mình, đợi một tràng lời khen từ mẹ
Chỉ thấy mẹ Lâm gật đầu, nói: “Con đúng là lắm trò.”
Lý Hướng Vãn và Vương Tiểu Mai trong nháy mắt bật cười
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lúc này Lâm Lập Dương và Mã Đức Tài mang về một xe phế phẩm
Lâm Lập Trúc tủi thân chạy đến ôm Lâm Lập Dương, đau đớn nói: “Em trai à, mẹ không thương chúng ta nữa rồi.”
Hồi trước có chuyện lông gà vỏ tỏi gì mẹ không khen ngợi cô đâu
Bây giờ…
Lâm Lập Dương mắt chữ A mồm chữ O nhìn mẹ mình
Mẹ Lâm đỡ trán, mệt thật đấy…
Chỉ một câu nói thôi, có đáng không