Thập Niên 70: Xuyên Thành Quần Chúng Ăn Dưa

Chương 777: - Người ấy mà, luôn phải coi trọng chữ tín 1




[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chương 777 - Người ấy mà, luôn phải coi trọng chữ tín 1
Lâm Ngọc Trúc và Lý Hướng Vãn phân tích chuyện này ra đủ kiểu
Ông cụ Triệu lúc này đang thương thảo thủ tục tiền nhà với chủ nhà
Ông cụ Triệu nói: Chờ hai ngày, chỉ hai ngày thôi
Chủ nhà nói: Hai ngày, chỉ cho hai ngày, sau hai ngày mà còn không đưa tiền, thì cút lẹ dùm
Ông cụ Triệu bị tức giận đến nỗi tâm can run bần bật, hai tay run rẩy
Ông ta chính là đem vòng tay gia truyền thế chấp ở trong tay đối phương, không đưa tiền nhà, không chỉ cút ra ngoài, mà còn phải đền vòng tay cho người ta
Bạn già của Ông cụ Triệu xụ mặt nói: “Ban đầu nói không bán nhà rồi ông không nghe, cứ nói một căn đổi hai căn
Giờ thì hay rồi, nhà đâu, đừng để đến cuối chưa đổi được hai căn, còn mất cặp vòng tay
Vòng đó là phải truyền lại cho con dâu đấy.”
Ông cụ Triệu bị nói đến phiền lòng, mặc kệ mặt mũi, ra khỏi phòng
Ngày thứ hai đặc biệt chặn Lâm Lập Dương lại, hỏi Lâm Ngọc Trúc khi nào thì trở về
Lâm Lập Dương thật thà đáp: “Sắp rồi, ông cụ Triệu ông đừng vội.”
Ông cụ Triệu nhìn vào người thuê nhà đang chuyển nhà ở đối diện, trong lòng sao không gấp cho được
Chờ trôi qua hai ngày, ông cụ Triệu chặn Lâm Lập Dương lại, “Chàng trai, cậu nói cho ông một lời thật lòng, chị cậu thật sự ra ngoài bàn chuyện rồi sao?”
Ánh mắt Lâm Lập Dương lóe lên, gật đầu
Ông cụ Triệu người già thành tinh, sao có thể không nhìn ra đối phương chột dạ
Mấy ámy khóe môi, cắn răng nói: “Tôi nhìn ra rồi, chị cậu đây là đợi sau khi tôi với Lão Trần dọn sạch nhà rồi, lại một lần trai cò đánh nhau nữa
Mấy người ngư ông đắc lợi.”
Lâm Lập Dương lắc đầu nguầy nguậy, không thừa nhận đáp: “Ông cụ Triệu, ông nghĩ nhiều rồi.” Chị cậu cùng lắm chỉ là muốn hai nhà nhanh chóng đuổi người thuê nhà đi chút mà thôi
Nhất định phải nói vậy, thì cũng có một chút ý tứ này
Ông cụ Triệu hừ một tiếng, nói: “Được rồi, cậu trở về nói với chị cậu, nhà ở tôi giảm thêm một ngàn
Nếu như cô ấy còn không tới làm thủ tục, thì tôi không bán nữa
Ông lão tôi đây cũng có tính khí đó.”
Lâm Lập Dương há miệng, gật đầu đồng ý
Sau khi trở về thông báo cho Lâm Ngọc Trúc biết, Lâm Ngọc Trúc với Lý Hướng Vãn nhìn nhau một cái
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đoán chừng là ông cụ Triệu sắp không chịu nổi áp lực rồi
Ngày hôm sau Lâm Ngọc Trúc dậy từ sớm, cùng Lâm Lập Dương đi sở địa chính, sau khi Lâm Ngọc Trúc xuống xe, dặn dò nói: “Em lặng lẽ đón ông cụ Triệu tới đây.”
Cố gắng đừng để cho ông cụ Trần nhìn thấy.”
Lâm Lập Dương cũng không hỏi nhiều cái gì, gật đầu một cái liền quay người đi đón ông cụ Triệu tới đây
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đợi đến nơi rồi, đúng lúc ông cụ Trần đang vội chuyển nhà, nhìn thấy Lâm Lập Dương thì nói: “Cậu nhóc, chị cậu đã về chưa
Nhà này của tôi đều dọn xong hết rồi.”
Lâm Lập Dương: ...
Đúng lúc chị cháu hôm nay trở về, chút nữa cháu nói với chị ấy.”
Ông cụ Trần gật đầu, cũng không đi, nhìn chằm chằm Lâm Lập Dương đang ở đó nhìn
Một già một trẻ, mắt lớn trừng mắt nhỏ
Ông cụ Trần: tôi nhìn xem cậu với Lão Triệu nói những gì
Lâm Lập Dương: ông cụ Trần, ông không bận chuyển nhà hay sao
Quang cảnh kì dị vô cùng
Lâm Ngọc Trúc ngồi ở cổng sở địa chính rung chân, đợi rồi lại đợi
Dưới uy lực mạnh mẽ của ông cụ Trần, Lâm Lập Dương lái xe ba bánh hô: “Thu phế phẩm, đồ điện cũ, phương thuốc cổ truyền đây~”
Rồi đi luôn
Ra khỏi con ngõ đi đến nơi ông cụ Triệu ở, tìm thấy bà Triệu, nói rõ lý do đến đây
Ông cụ Triệu bị chủ nhà bức cho đến sứt đầu mẻ trán cũng không nghĩ kĩ, làm sao Lâm Lập Dương biết được nhà ông ta đã chuyển đến nơi đó
Liền hưng phấn về nhà lấy đồ, ngồi lên chiếc xe ba bánh nhỏ của Lâm Lập Dương đi đến sở địa chính
Sang tên cực kì thuận lợi
Lâm Ngọc Trúc lại đút cho nhân viên hai bao thuốc
Nhân viên nhìn Lâm Ngọc Trúc ngoài mặt cười ha hả, trong lòng lại thở dài: sự khác biệt giữa người với người, sao lại lớn như thế

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.