Thập Niên 70: Xuyên Thành Quần Chúng Ăn Dưa

Chương 781: - Ây da, kẹt xe… 1




Chương 781 - Ây da, kẹt xe… 1
Đợi đến ngày nghỉ, Lâm Ngọc Trúc mượn xe đạp của Lý Hướng Bắc vào thành phố một chuyến, đi tìm ông chú khắc dấu
Ông khắc dấu họ Dương tên Công Danh, ừm, thì ông cũng từng là một đứa trẻ mà
Có cha mẹ nào chẳng hi vọng con cái nhà mình vang danh thiên hạ chứ
Lâm Ngọc Trúc mở cửa cửa hàng ra, liền nhìn thấy ông Dương đang vùi đầu hết sức chuyên chú khắc con dấu
Một chàng trai đang khắc dấu khác ngẩng đầu nhìn cô, hỏi: “Đồng chí, muốn khắc dấu?”
Lâm Ngọc Trúc cười nói: “Tôi tới tìm ông của tôi một chút.”
Tai của ông Dương động đậy, giọng nói này ông ấy quá nhớ luôn rồi, ngẩng đầu nhìn Lâm Ngọc Trúc, hừ một tiếng
Lâm Ngọc Trúc lập tức cười hì hì, mặt tươi cười ngồi xuống
Ông Dương sốt ruột nhìn con dấu trong tay một cái, dừng lại công việc, nói với Lâm Ngọc Trúc: “Nha đầu, qua đây có chuyện?”
Lâm Ngọc Trúc hê, hê hê hê hê
Lấy từ trong túi ra bột bọc giấy dầu gói thuốc lá sợi đưa qua
Khuôn mặt đầy nếp nhăn của ông Dương hơi không nhìn thấy nổi mà cười
“Nói đi, chuyện gì
Lại muốn khắc đồ to như ngọc tỷ sao
Phá lệ cho cháu, làm khẩn cấp cho.”
“Ông, sao ông lại để ý đến ngọc tỷ như thế
Cháu có hai người bạn, trong tay có một căn nhà, hôm nay khó khăn lắm mới mời người thuê nhà đi được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Muốn sửa sang nhà cửa
Tốt nhất là sửa lâu một tí.” Lâm Ngọc Trúc dùng tông giọng chỉ có hai người nghe thấy để nói
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ông Dương nhìn Lâm Ngọc Trúc một cái, nghiêm mặt, cũng nhỏ giọng nói: “Tổ tiên của ông là sửa hoàng cung đó.”
Nhà nhỏ mà đến tìm ông ấy, mất giá quá
“Ây da, ông đừng náo
Thật biết khoác lác.” Lâm Ngọc Trúc giả vờ không tin cười ha ha nói
Ông Dương lập tức trở nên trừng mắt giận dữ
Lâm Ngọc Trúc thừa nhận nói: “Được được được, ông cụ ngài nói đều là thật hết
Nhưng đó không phải là tổ tiên sao
Hiện giờ ông đang làm gì
Hay là lấy nhà của cháu...không phải, lấy nhà của bạn cháu luyện tay?”
Ông Dương có thâm ý khác nhìn Lâm Ngọc Trúc một cái, cười nói: “Gói thuốc lá này, không đủ.”
Lâm Ngọc Trúc lập tức lấy từ trong túi ra hai gói thuốc lá sợi nữa
Ông Dương nhăn mũi, thanh giọng một cái, nói: “Được, cháu cứ ra ngoài đi dạo trước, chờ ông tan làm sẽ cùng cháu đi xem nhà.”
Lâm Ngọc Trúc vững vàng ngồi trên ghế, cười hì hì nói: “Ông, lâu lắm không gặp rồi, thật là nhớ
Ông khắc việc ông, cháu ở bên cạnh nhìn ông.”
“Nhìn gì
Nhìn khuôn mặt nhăn nheo của ông
Cháu cái con bé này khẩu vị độc ghê.” Ông Dương trở nên độc miệng, làm tổn thương cả chính mình luôn
Lâm Ngọc Trúc: ...
Bèn chấp nhận ra khỏi phòng
Thầm nói: từ khi nào, Lâm Ngọc Trúc cô đã không được hoan nghênh như vậy rồi
Cái này cần phải suy nghĩ lại
Lâm Ngọc Trúc đang đạp xe đi dạo vòng vòng khắp phố
Dạo tới dạo lui liền tới phố Tú Thủy trong truyền thuyết
Vậy mà phát hiện đã bắt đầu có bày quán ở dọc đường rồi
Lâm Ngọc Trúc đẩy xe đi vào trong
Trên phố gì cũng có bán, đa số đều là thanh niên trí thức trẻ tuổi
Có một sạp hàng náo nhiệt nhất, xung quanh có một nhóm người ở đó chọn hàng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lâm Ngọc Trúc đẩy xe đạp qua đó ngó đầu vào nhìn một cái, khóe miệng nhếch lên, vừa chua sót vừa buồn cười
Bày hàng không phải là ai khác, mà chính là mẹ Lâm

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.