Chương 783 - Tôi là ai chứ, quen biết rộng lắm 1
Nếu là mấy người trẻ tuổi như Lý Hướng Vãn và Vương Tiểu Mai, Lâm Ngọc Trúc tuyệt đối kẻ tài thì gan lớn
Nhưng ông Dương, quả thực không dám mạo hiểm
Ông nhìn gầy nhom à...
Ông Dương nhìn chằm chằm vào xe một lúc, lẩm bẩm nói: “Kém xa với con gái của ông
Con gái của ông phía trước chở mẹ nó, đằng sau chở thêm ông, mà lái xe phải gọi là vững vàng.”
“Nếu như ông nói như vậy, thế thì hôm nay cháu bắt buộc phải chở ông rồi
Nào nào nào, mau lên đây
Mặc dù cháu chở người bị ngã mấy lần, tốt xấu gì cũng rút được mấy lần kinh nghiệm từ trong đó
Yên tâm, đảm bảo không để ông bị ngã đâu
Đi thôi.” Lâm Ngọc Trúc nói xong liền định đạp xe
Ông Dương ho khan, vội vàng ngăn Lâm Ngọc Trúc lại, nói: “Được rồi, hai ông cháu mình đi bộ qua đó.”
Cứ như thế, hai ông cháu tản bộ đi đến cửa hàng của Lâm Ngọc Trúc
Nhìn thấy cửa hàng, ông Dương vui mừng nói: “Con bé này có bản lĩnh ghê.”
“Là của bạn, không phải của cháu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ông, đối diện là của một người bạn khác của cháu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cũng cần tu sửa.” Lâm Ngọc Trúc giải thích nói
Ông Dương gật đầu, theo Lâm Ngọc Trúc vào trong gian nhà mà cô mua
Nhìn căn nhà rỗng tuếch, ông Dương chẹp miệng một cái
Nói: “Căn này của cháu muốn sửa thành như thế nào?”
Lâm Ngọc Trúc cũng không nhiều lời với ông ấy, nói: “Hiện giờ không phải đều có thể bày sạp hàng rồi sao
Nên suy nghĩ sửa cửa hàng lại như ban đầu
Ở trong viện, không định để người sống ở đó
Sửa xong tổng thể là được.”
Ông Dương gật đầu, nhìn căn nhà cũ kĩ, lâu năm không được bảo dưỡng, nói: “Này mà sửa từ từ, quả thực cần không ít thời gian.”
Lâm Ngọc Trúc cười hì hì, lại dẫn ông Dương cũng đi xem bên đối diện, mở cửa ra liền nhìn thấy trong sân có căn phòng nhỏ vẫn chưa xây xong, ông Dương vẻ mặt bực mình
Buồn bực nói: “Căn nhà tốt như này, cứ phải xây này xây kia, sửa cho giống như đại tạp viện vậy.[1] Ôi.”
[1]Nhà có nhiều hộ chung sống với nhau
Lâm Ngọc Trúc cười cười, khuyên nhủ lại: “Hiện giờ nhà ở khó khăn mà.”
Ông Dương hừ một tiếng, trên mặt có chút bất đắc dĩ
Tìm một bậc thềm ngồi xuống, nói: “Ông già rồi, mặc dù có tay nghề, nhưng thân thể quả thực không làm nổi
Ông có một đứa con trai út, từ nhỏ nghe ông nói sửa nhà cửa như thế nào không ít
Hiện giờ trở lại thành phố vẫn chưa được phân công việc
Nha đầu, nếu như cháu tin ông, thì ông liền để con trai út của ông tới từ từ sửa nhà cho các cháu
Có sao nói vậy, ông cũng sẽ không gài cháu đâu, căn nhà này ông sẽ qua đây dán mắt nhìn.”
Tổ tiên của ông Dương sửa hoàng cung, là Lâm Ngọc Trúc trong lúc vô tình nghe được từ công nhân ở xung quanh của cửa hàng nọ
Mức độ đáng tin vẫn cực kì cao
Tay nghề truyền từ đời này sang đời khác, bình thường sẽ không dễ dàng đạp đổ thương hiệu của mình đâu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Dù gì đây cũng là kế thừa
Lâm Ngọc Trúc gật đầu nói: “Được ạ.”
Ông Dương chính là thích sự dứt khoát của con bé này, dùng người không nghi ngờ, mà nghi ngờ thì không dùng
Sau đó hai ông cháu thương lượng chi tiết một chút
Ông Dương nói một chút về những vật liệu tổng thể cần có của căn nhà, hỏi xem bên phía ông ấy mua, hay là bên phía Lâm Ngọc Trúc tự mua
Lâm Ngọc Trúc đều ghi chép vật liệu vào trong sổ, nhìn một cái, nói bên mình tự mua
Cô là một người có hệ thống
Không dùng thì có lỗi với bản thân quá
Dù sao cũng không vội sửa, cô chuẩn bị đủ hết nguyên vật liệu rồi, con trai út của ông Dương qua tu sửa là được
Giữa chừng có gì không đủ thì cô lại mua
Dù gì nhà cũng không vội dùng