Chương 795 - Nhà của các con là mua vào lúc nào vậy
1
Có một điểm Lâm Ngọc Trúc cũng không nói sai, khoảng cách đến ngày thi đại học càng gần, thần sắc của Vương Tiểu Mai trở nên căng thẳng hơn
Trước đây rảnh rỗi liền gửi thư qua lại với Lý Bàn Tử, hiện giờ mỗi tháng một lần, ý là nói không muốn làm lỡ dở việc anh ta ôn tập
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Còn Lâm Ngọc Trúc suy nghĩ sâu xa một chút, lúc viết thư cho Thẩm Bác Quận, thầm bày tỏ một chút, có cần học theo Vương Tiểu Mai với Lý Bàn Tử, để anh chuyên tâm vào học tập hay không
Mở đầu thư hồi âm của Thẩm Bác Quận liền hỏi cô có phải chân bị thương rồi không, có nghiêm trọng không, tại sao không nói với anh
Bảo cô trong thời gian dưỡng thương đừng viết thư cho anh, còn phải gửi bưu điện, cứ dưỡng thương thật tốt, rồi sau này hẵng liên lạc
Nói anh ôn tập rất tốt, thư từ qua lại không hề làm chậm trễ, còn cười nhạo Bàn Tử bởi vì quyết định của Vương Tiểu Mai mà đau buồn rất nhiều ngày, ngày ngày mong ngóng thư của vợ
Thế này ngược lại làm chậm trễ việc ôn tập
Lâm Ngọc Trúc nhìn đến đây, đã hiểu ý trong lời nói của Thẩm Bác Quận rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chậc một tiếng, quay đầu liền hỏi Vương Tiểu Mai: “Chuyện tôi bị trẹo chân cô nói với anh Bàn Tử rồi hả?”
Vương Tiểu Mai gật đầu: “Một ngày cũng chả có gì để nói, chuyện này của cô mới mẻ, liền viết vào đấy luôn.”
“Hừ, sao cô không kể chuyện cô bị ngã xuống giường ấy.”
“Nói rồi mà.” Vương Tiểu Mai chớp chớp mắt, sau đó lại nói: “Bàn Tử nhà tôi đau lòng quá trời.”
Lời này khiến cho Lâm Ngọc Trúc nổi một tầng da gà
Lại quay đầu viết thư cho Thẩm Bác Quận đủ kiểu cổ vũ
Lưu loát viết nửa trang giấy, tự thấy phục bản thân luôn, sao lại biết viết đến vậy chứ
Lại viết đến chân bị thương không nghiêm trọng, không muốn khiến anh phân tâm nên không nói
Hiện giờ đã có thể vứt gậy đi rồi, cách ngày lành không còn xa nữa
Rồi nói về một số chuyện vui khác, liền kết thúc
Lại không biết Thẩm Bác Quận nhận được thư, khi mở ra xem, không có một thời khắc nào nóng lòng muốn về nhà như lúc này
Đợi ngày hoàn toàn khỏi hẳn, Lâm Tam Hán cô lại trở về
Đứng ở giữa phòng kí túc, ngửa mặt lên trời cười, cực kì vui sướng
Du Thư Hoa và Phan Phượng Quyên: ...
Đứa nhỏ có khả năng là nghẹn đến ngốc luôn rồi, mặc kệ cô đi
Sau khi Lâm Ngọc Trúc khôi phục lại tự do một lần nữa, liền lén mẹ Lâm lái xe ba bánh ra ngoài
Mẹ Lâm thấy xe ba bánh trong sân đâu mất rồi còn bị dọa giật nảy mình, tưởng rằng đã bị ai trộm mất
Vừa định tìm con gái út, tìm khắp nhà không thấy người đâu, hỏi Lý Hướng Vãn và Vương Tiểu Mai một chút
Hai người đều lắc đầu
Mẹ Lâm đầu đầy vạch đen, biết ngay tại sao chiếc xe ba bánh này lại không còn nữa
Miệng mắng mỏ: “Chân không dưỡng thương cho tử tế, cứ đi lung tung khắp nơi.”
Suốt thời gian Lâm Ngọc Trúc dưỡng thương, đều là Lâm Lập Dương đi đến nhà các cô đnag tu sửa để nhìn tiến trình
Hôm nay vết thương đã khỏi, Lâm Ngọc Trúc liền thuận tiện đi xem một chút, xem có còn cần thêm chút vật liệu nào nữa không
Đi đúng lúc gặp được ông Dương qua đây
Ông Dương thấy cô lái xe ba bánh thì nhíu mày, nói: “Chân của cháu dưỡng thương cho tốt, không có việc gì ra ngoài nhảy nhót cái gì
Ông thấy em trai cháu là một người làm việc chắc chắn, chuyện căn nhà giao cho cậu ấy cũng giống nhau mà
Sao
Không yên tâm hai ông cháu ông hả.”
Lâm Ngọc Trúc cười hì hì nói: “Ông, ông thật là, rõ ràng là quan tâm, nói ra giống như mắng người vậy
Đây không phải là lâu ngày không gặp, thấy rất nhớ nên thăm các ông hay sao
Còn nữa, cháu đều sắp nghẹn đến điên rồi
Muốn ra ngoài đi dạo.”
“Thương gân động cốt một trăm ngày, thương thế trên chân còn chưa dưỡng khỏi, sau này liền dễ bị trẹo chân.” Ông Dương chân thành nói