[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chương 796 - Nhà của các con là mua vào lúc nào vậy
2
Lâm Ngọc Trúc liên tục gật đầu, nói: “Hiểu rồi ạ, trở về cháu liền dưỡng cho tốt
Đúng rồi, ông ơi hỏi ông chuyện này, ông có biết ở đâu có thể lấy được cối xay đá để xay đậu nành không ạ?”
Ông Dương là người bản địa, nghĩ một lúc liền biết đi chỗ của ai để lấy
Nói với Lâm Ngọc Trúc: “Ông đi lấy cho cháu, đến lúc đó bảo em trai cháu tới chở về là được
Chuyện này cháu đừng quan tâm nữa.”
Lâm Ngọc Trúc nhếch miệng cười, lấy từ trong túi ra hai bao thuốc lá sợi
Trên mặt của ông Dương lập tức xuất hiện nụ cười
Trò chuyện chưa được bao lâu, ông Dương liền đuổi người đi
Lâm Ngọc Trúc lắc đầu ra khỏi sân, vừa ngồi lên xe liền nghe thấy sau lưng truyền đến tiếng của ông cụ: “Lái chậm chút.”
“Dạ.” Lâm Ngọc Trúc đáp ứng, hướng về phía ông Dương vẫy vẫy tay, rồi lái xe ba bánh về nhà
Khi về đến nhà, trên xe ba bánh chở đầy đồ
Bắt mắt nhất chính là hai bình rượu lớn, đầy ắp chiếm cứ hơn phân nửa chỗ của xe ba bánh
Tiếp theo còn có mấy cái phích nước với mấy cái ghế gấp nhỏ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trong vại còn đặt mấy cái nồi đất và bát sứ
Mẹ Lâm lo lắng con gái, lỗ tai đều dựng lên
Nghe thấy động tĩnh trong sân liền vội vàng ra ngoài
Nhìn thấy một xe đồ vật, trước mắt tối sầm, tiến lên liền đánh người
Tức muốn hộc máu nói: “Chân con mới khỏi mấy ngày, con nhìn con xem.”
Lâm Ngọc Trúc xoa cánh tay, ấm ức nói: “Đây đều là đồ trước kia con đã đặt, mãi không chịu lấy sao được.”
“Thế không biết cho em trai con đi lấy à.”
“Hiện giờ Lập Dương bận như vậy, việc con có thể làm liền không cần nó nữa.”
Mẹ Lâm hừ một tiếng, nói: “Khách sáo cũng phải phân thời điểm chứ, nếu như chân con lành lặn, dù có lên trời mẹ cũng không thèm quản.”
Lâm Ngọc Trúc cười: “Nếu như con thật sự lên trời, mẹ không khỏi gấp chết
Cầm lấy cột điện cũng phải kéo con xuống.”
Biểu cảm tức giận của mẹ Lâm một khắc cũng không bày ra được nữa
Tức giận lại nhéo Lâm Ngọc Trúc một cái: “Này thì lắm mồm.”
Nói xong lại nhìn về phía mấy cái phích nước, lập tức trầm mặt nói: “Không phải nói chi phí đầu tư ít hay sao
Chỗ đồ này tốn bao nhiêu tiền.”
Lâm Ngọc Trúc vẻ mặt nghiêm túc nói: “Không nhiều đâu mà
So với số vốn mua nhà thì ít hơn nhiều lắm.”
Mẹ Lâm: ..
Thì ra là so sánh như vậy
Mẹ Lâm suýt chút nữa bị con gái mình chọc tức đến bật cười
Lâm Ngọc Trúc nhếch miệng cười hề hề
Mẹ Lâm còn tưởng rằng chỗ đồ này là được rồi, sau khi Lâm Lập Dương chở một cái cối xay đá về, mẹ Lâm bình tĩnh hơn rất nhiều
Dù sao muốn làm chè đậu phộng phải dùng cái này
Sau khi Lâm Ngọc Trúc lại lái một chiếc xe ba bánh mới toanh với một xe vật liệu trở về
Mẹ Lâm đã không muốn nói nhiều thêm gì nữa
Cha Lâm đột nhiên cảm thấy trọng trách trên người trở nên nặng nề, thầm nghĩ: Nếu như không kiếm được tiền, sao đối mặt với các con và bà bạn già đây
Khiến cha Lâm lo âu đến cả một đêm không ngủ nổi
Trằn trọc như bánh rán áp chảo vậy
Mẹ Lâm thật sự không nhìn nổi nữa, nói: “Ông đừng gánh nặng quá lớn, ban đầu con gái nói làm quần áo kiếm tiền tôi cũng không tin
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Làm rồi thật sự kiếm được tiền
Trúc Tử và Hướng Vãn đều nói có thể kiếm tiền, vậy chắc chắc có thể kiếm được tiền
Không kiếm tiền cũng không sao, đồ mua về đều rất thực dụng.”
Cha Lâm nghĩ tới một đống phích nước, thầm nói: nhiều phích nước như vậy, không khỏi dùng cả đời
“Không đúng, hồi bà còn ở nhà đã biết con mình kiếm tiền rồi hả
Thế sao không nói với tôi.” Cha Lâm vừa dứt lời, nghĩ đến cái gì đó lại hỏi: “Nhà của các con là mua vào lúc nào vậy
Đừng có nói sau khi bà đến mới mua
Vừa tu sửa nhà cửa, vừa làm đồ dùng trong nhà
Là khoảng thời gian này có thể làm ra được hả?”