Thập Niên 70: Xuyên Thành Quần Chúng Ăn Dưa

Chương 809: - Thôi đừng càn quấy nữa 1




Chương 809 - Thôi đừng càn quấy nữa 1
Đột nhiên nói không lại cụ bà, Lâm Ngọc Trúc bày tỏ rất ưu thương
Ngồi xổm trong một góc, dùng trầm mặc để kháng cự
Sau khi tất cả mọi đồ dùng với trên tủ quần áo đều được che lại bằng mộ tấm khăn voan, Lâm Ngọc Trúc bày tỏ cô chấp nhận rồi...
Không chấp nhận cũng không còn cách nào
Lý Hướng Vãn kéo mẹ Lâm, tựa như Tình Nhi kéo Lão Phật Gia* vậy, dịu giọng nhỏ nhẹ nói: “Mẹ nuôi, ánh mắt của mẹ quả thật không tồi
*Hai nhân vật trong phim Hoàn Châu cách cách
Đồ dùng trong nhà trong căn phòng này được trang trí như vậy, có một loại mỹ cảm bừa bộn.”
Mẹ Lâm cưng chiều nhìn Lý Hướng Vãn nói: “Đúng không, con thích là được
Mẹ cũng làm không ít cho con và Tiểu Mai.”
Lý Hướng Vãn và Vương Tiểu Mai: ...
Lâm Ngọc Trúc đi qua đá mấy cái bao tải còn thừa lại nói: “Có phải mọi người quên mất cái này rồi không.” Nói xong, vẻ mặt cười đểu
Đây chính là phong thủy luân lưu chuyển*
*Ý chỉ cuộc sống không phải lúc nào cũng thuận buồm xuôi gió
Lần này đổi tới lượt Lâm Ngọc Trúc ngửa đầu lên trời cười lớn, tích cực lấy vải che cho đồ dùng của hai người này
Lý Hướng Bắc nhịn cười, chịu thương chịu khó ở một bên bận việc
So với Lý Hướng Vãn, rõ ràng Vương Tiểu Mai chấp nhận nhanh hơn một chút
Tình yêu đến từ mẹ nuôi, có vẻ như không tiện từ chối lắm
Chỉ có thể để đồ dùng của cô ta chịu khổ chút vậy
Không chỉ là vải che, thậm chí mẹ Lâm còn làm vải che cho cả bàn ghế
Cứ thế mà làm, cũng bận rộn một hồi
Nhìn nhà của mọi người đều rất ‘đẹp’, tâm trạng của Lâm Ngọc Trúc lại trở về rồi
Thậm chí rất vui vì kết quả như vậy
Trên con đường kiếm tiền, thời gian quả thật là tiền bạc
ngày hôm sau ba người Lâm Ngọc Trúc dậy từ rất sớm, đi thư viện mượn xách xong liền tới chỗ của mẹ Lâm
Lâm Ngọc Trúc đi đến chỗ chủ nhiệm Lưu đưa một lô hàng, Lý Hướng Vãn dẫn mẹ Lâm và Vương Tiểu Mai làm quần áo
Bốn người phân công rõ ràng
Gian chế tác bắt đầu trở nên bận rộn
Chẳng mấy ngày liền làm ra một lô áo sơ mi mới
Mẹ Lâm lại chở hàng đi bán
Từng ngày trôi qua, bình đạm mà lại phong phú
Hầu bao của cả nhà cũng càng ngày càng phồng
Xem như đã hoàn toàn tạo ra được tiếng tăm của’Tiểu Trúc Vãn’
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cơ bản mẹ Lâm vừa bày hàng ra đều bán cháy hàng
Mẹ Lâm ở trong mơ đều đang đếm tiền, có lúc có thể vui đến tỉnh lại
Cùng lúc này thanh danh của lái buôn xem như không quá tốt
Trẻ em không nghe lời, người lớn liền chỉ vào những lái buôn nhỏ này mà nói: “Không nghe lời thì sau này lớn lên sẽ làm lái buôn.”
Mẹ Lâm ở bên ngoài nghe không ít những lời như vậy, thậm chí còn khó nghe hơn những lời này nữa
Nhưng mẹ Lâm bao gồm cả những lái buôn ở xung quanh chẳng có mấy ai để ý những lời này
Tại sao ư
Bởi vì không ai biết rõ hơn bọn họ nghề nghiệp này kiếm được bao nhiêu tiền
Mọi người ước gì tất cả mọi người đều nghĩ như vậy, đều sợ làm buôn bán
Mỗi người đều có ý nghĩ muộn thanh phát đại tài*, nghe mấy lời nói linh tinh này như nhìn đồ ngốc vậy
*Ý chỉ hãy im lặng kiếm tiền, đừng khoe khoang, tránh để người khác thấy được lợi ích mình thu được mà ghen ghét đố kị
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tiền, có hấp dẫn không, chỉ có người kiếm tiền biết được thôi
Lâm Ngọc Trúc thỉnh thoảng còn đau lòng cụ bà bị nói ở bên ngoài
Nhưng mẹ Lâm lại không hề để ý nói: “Ôi dào, con tưởng rằng làm việc ở đơn vị thì tốt à
Ban đầu ở văn phòng huyện, cũng không phải không có lúc bị người chỉ vào mũi mà mắng
Nỗi ấm ức đó còn có thể chịu được, cái này có là gì
Ngày ngày nhìn thu nhập trong tay, mẹ của con không thấy tức giận chút nào
Còn cảm thấy bọn họ ngu ngốc nữa
Con gái mẹ là sinh viên đại học đều vui vẻ mà bày hàng
Bày hàng thì làm sao.”
Lâm Ngọc Trúc tiến lên ôm lấy mẹ Lâm đong đưa rồi lại đong đưa
Mẹ Lâm cũng đong đưa theo, do dự nói: “Thì là, sau này để nhà Tiểu Thẩm biết rồi, liệu có cười nhạo con không.”
“Nếu như nhà anh ấy cười nhạo, thì chứng tỏ không phải là người hiểu nhiều đạo lý
Thế thì không gả nữa.”
Mẹ Lâm nghe vậy dở khóc dở cười một phen, kéo con gái từ trên người xuống nói: “Hiện giờ con đã hai mươi rồi, tuổi tác không còn nhỏ nữa
Đối tượng này thành hay không thành, trong lòng nhất định phải có tính toán trước, không thể lơ mơ hồ đồ được
Đàn bà con gái chúng ta, độ tuổi tươi đẹp nhất cũng chính là thời điểm này
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Không thích hợp, nên dứt thì dứt
Còn thích hợp, cũng đừng có luôn mồm nói cái gì mà chia với chả tay
Con nói ra là sảng khoái, nhưng người ta nghe vào lòng lại là đau khổ
Lòng đau khổ rồi, nói chia tay, người bị động nhất ngược lại là con đấy.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.