Chương 831 - Chị Tiểu Mai lợi hại quá 1
Nháo thành ra như vậy, ở trước mặt con rể chẳng còn chút mặt mũi nào nữa
Lời đã nói thành như vậy, cha Vương ỉu xìu
Em dâu Vương đưa mắt ra hiệu với chồng mình, cô ta chỉ có mấy bộ quần áo này thôi
Em Vương thấy Lý Bàn Tử vừa cao vừa đô, dáng vẻ hung dữ, nên có chút sợ
Mẹ Vương tức đến đỡ trán, run rẩy nói: “Tôi đây là đã tạo nghiệp gì vậy
Vương Tiểu Mai, sao bây giờ mày lại biến thành cái bộ dạng này.”
Vương Tiểu Mai nghe xong lời này, đeo túi hành lý nhỏ, từ sau lưng Lý Bàn Tử nhảy ra, nói: “Con có bộ dạng gì
Bộ dạng này của con không phải là bị bức ép mà ra à
Sao cha mẹ không hỏi xem mấy năm mà con làm thanh niên trí thức sống như thế nào
Đến nông thôn chưa được mấy ngày, suýt thì bị thanh niên trí thức cũ vứt hành lý ra ngoài, lại xui xẻo bị liềm cắt vào chân
Rắc chút tro thảo mộc lên cầm máu rồi tiếp tục làm việc, những cái này cha mẹ quan tâm không
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Con bị người ta hãm hại, bị người ta bắt nạt, cha mẹ quan tâm không
Con còn có bộ dáng giống như trước kia thì bị bắt nạt chết từ lâu rồi
Hiện giờ con tốt rồi, cha mẹ bấu víu vào, không có một câu quan tâm nào, mở mồm hỏi toàn là cái gì
Nhà của con, tiền của con
Nếu cha mẹ ở trước mặt con rể đã không cần mặt mũi, thì con cũng không thèm giữ nữa
Hôm nay chúng ta nói chuyện cho đàng hoàng
Hai năm nay con trước sau gửi về cho nhà bao nhiêu tiền, cha mẹ còn chưa thỏa mãn
Đó đều là tiền mồ hôi nước mắt, là con liều mạng đánh đổi về, lúc cha mẹ tiêu có nhớ đến điểm tốt của con không
Con tự thấy rằng Vương Tiểu Mai con trên không có lỗi với trời, dưới không có lỗi với đất, cũng không có lỗi với lương tâm
Tiền con nên hiếu thuận cho cha mẹ không thiếu một phân
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nếu như cha mẹ ở đây tiếp tục tham lam, con cũng không cần mặt mũi nữa
Cha mẹ đưa cho con trai bao nhiêu, con phải giành lại về bằng đấy
Chúng ta ai cũng đừng hòng sống tốt.” Vương Tiểu Mai nói cả một lèo
Nói khiến cho cha Vương và mẹ Vương trực tiếp ngây người
Còn Lý Bàn Tử lại vẻ mặt đau lòng vợ mình, đứng ở bên cạnh vợ, mặt đầy vẻ kiên quyết bảo vệ
Bầu không khí lập tức trở nên ngưng đọng
Mẹ Vương rũ mặt, ngồi lên trên giường
Đột nhiên òa khóc nói: “Mẹ với cha con chỉ là dân đen, chính quyền bảo các con xuống nông thôn thì mẹ có thể có cách gì.”
“Đúng, con gái phân đến Đông Bắc, con trai giữ lại nông thôn ở bên cạnh.” Vương Tiểu Mai nhanh miệng tiếp lời
“Đó là chính quyền phân cho các con, sao con lại không tin
Mẹ có cách gì, hai năm nay trong nhà thật sự sống không tốt
Phàm là sống tốt, cha mẹ sao lại....” mẹ Vương bắt đầu chêm chọc mà nói mấy cái khác
Vương Tiểu Mai cũng ngồi xuống nói: “Được, con không trách trong nhà nữa, con tha thứ cho mấy người.”
Lời này khiến cho mẹ Vương ngừng khóc, cười nói: “Đúng thế, đều là người một nhà, nào có cách dạ cừu* chứ
*Ý chỉ thù hằn tích tụ để qua đêm, không giải quyết, nó sẽ càng tăng lên
Cũng đừng để chồng con chê cười
Cha mẹ tích cóp được chút tiền, chẳng phải lập tức đến thăm con đây sao
Mau, trả quần áo lại cho em dâu con đi.”
Vương Tiểu Mai lắc đầu, nói: “Đều là người một nhà, hiện giờ con khó khăn, giúp đỡ con cũng là nên làm mà
Được rồi, không nói cái này nữa
Bọn con thi đỗ đại học cũng không có nguồn thu nhập, không thể nào miệng ăn núi lở được
Cha, mẹ, đưa cho con chút tiền.”
“Cha mẹ làm gì có tiền.” Mẹ Vương khóc than nói
Vương Tiểu Mai dẩu môi nói: “Thế tiền thuê khách sạn, có thể trả chứ.”
Cha Vương và mẹ Vương: ...
Vương Tiểu Mai thấy dáng vẻ này của cha Vương và mẹ Vương, thở dài nói: “Được rồi, không làm khó cha mẹ, anh Hồng Quân, anh cũng cầm lấy quần áo của em trai em, chúng ta đi tiệm cầm đồ xem xem có thể cầm chút tiền hay không.”
Lý Bàn Tử ngẩn ra một chút, còn thật sự nghe lời vợ đi lục hành lý
Mẹ Vương suýt chút nữa tức đến ngất xỉu
Thấy hai vợ chồng này làm thật, mẹ Vương nhìn cha Vương một cái
Cha Vương móc tiền ra đưa cho Vương Tiểu Mai
Vương Tiểu Mai nhận lấy tiền, cười nói: “Còn tiền cơm nữa.”
Cả nhà họ Vương...
Cái này không giống với trong tưởng tượng của bọn họ lắm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cứ thế, Vương Tiểu Mai và Lý Bàn Tử cũng đặt thêm một căn phòng
Quần áo cũng không trả, Vương Tiểu Mai vẫn luôn đeo trên người canh phòng nghiêm ngặt
Khiến em dâu Vương tức đến cãi nhau một trận với em Vương
Em Vương chỉ có thể kể khổ với mẹ Vương
Mẹ Vương đỡ trán, bảo cha Vương nghĩ cách
Cha Vương:...
Chuyến đi này, coi như đến công cốc rồi
Làm không tốt còn phải mất tiền
Cha Vương và mẹ Vương nghĩ khó khăn lắm mới tới Kinh Đô một chuyến, sao không thể chơi bời thật vui
Về nhà rồi cũng có thể khoe khoang
Vương Tiểu Mai bày tỏ, được thôi, chơi, chơi cho thật vui