Thập Niên 70: Xuyên Thành Quần Chúng Ăn Dưa

Chương 837: - Không trả giá thật sự rất khó chịu 1




Chương 837 - Không trả giá thật sự rất khó chịu 1
Vào thời đại này, người ở tầng lớp có tiền lương thuộc dạng bình thường như mẹ Lâm, thoáng cái đã lấy ba vạn đồng ra mua nhà thì vẫn cần một chút quyết đoán
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Dù sao trong tay mẹ Lâm chắc cũng chỉ có khoảng hai vạn
Chuyện khiến mẹ Lâm không thể hiểu đó là sao đồ dùng trong nhà lại đắt thế
Lâm Ngọc Trúc chống cằm nói: "Đồ dùng trong nhà ở căn nhà kia của con cũng có tầm giá đó, mấy đồ dùng đó có vẻ đều đã cũ nhưng được bảo quản rất tốt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Có thể thấy được là thượng hạng
Nói không chừng sau này rất đáng giá
Mẹ Lâm: ..
Lừa dối, toàn là lừa dối
Do dự một hồi, mẹ Lâm cũng chưa quyết định được là mua hay không mua, quay về sạp hàng bèn kéo cha Lâm lại thì thầm, để cha Lâm làm chủ
Cha Lâm vừa nghe tới giá tiền thì nhíu mày, gương mặt trầm ngâm
Trầm ngâm nửa ngày cũng chẳng nói ra được ý kiến hay nào
Mẹ Lâm ghét bỏ liếc mắt, nói: "Nhìn trụ cột gia đình là ông xem, gặp chuyện mà chẳng đưa ra được ý kiến nào cả
Cha Lâm dứt khoát không nghĩ nữa, nói: "Vậy bà làm chủ đi
Mẹ Lâm nghe vậy cũng không muốn nói nữa
Hai vợ chồng vô hình chung đã gây nên mâu thuẫn nhỏ
Thẩm Bác Quận đứng bên cạnh Lâm Ngọc Trúc, anh cũng hiểu được đại khái chuyện này
Chuyện này


anh cũng không có ý kiến gì cả
Lâm Ngọc Trúc vỗ vai đồng chí Thẩm, nói: "Lão Thẩm, không, anh Bác Quận, anh tham quan sạp hàng trước đi, em thấy hình như hai vợ chồng này lại cãi nhau rồi
Thẩm Bác Quận gật đầu, chờ người đi rồi, anh nhớ lại xưng hô "anh Bác Quận" kia, trong lòng lập tức cảm thấy ngọt ngào
"Ai u, đều là vợ chồng già rồi, đừng giận dỗi nữa ~" Lâm Ngọc Trúc bày ra vẻ mặt xem kịch vui mà nói với mẹ Lâm và cha Lâm
Hai vợ chồng chết lặng nhìn cô
Biểu thị: Con mắt nào của con nhìn thấy bọn họ giận dỗi
Lâm Ngọc Trúc: Hừ, quả nhiên việc nhà không thể tùy tiện nhúng tay
Mọi người nhìn thử đi, chưa gì đã đối xử với cô vậy rồi, người làm con gái như cô đúng là khó khăn quá
"Mẹ, căn nhà này, ý kiến của con là mua
Chủ nhà rõ ràng là người có bản lĩnh, người ta vừa nhìn là biết nhà chúng ta có khả năng mua được căn nhà này
Nếu không sẽ không ngồi ở đây mà uống nước ô mai đâu, ông ta nói rồi, nước ô mai nhà chúng ta không ngon
Lâm Ngọc Trúc còn chưa khoác lác xong
Nào ngờ, sự chú ý của mẹ Lâm đã thay đổi rồi: "Ông ta nói nước ô mai nhà chúng ta không ngon à
Lâm Ngọc Trúc: ..
Sao cứ cảm thấy hôm nay tài ăn nói của cô không có đất dụng võ thế nhỉ
"Chuyện này không quan trọng, chúng ta mới làm nước ô mai chưa được bao lâu, có vài người thủ đô cảm thấy không ngon cũng là hiện tượng bình thường
Con chỉ cảm thấy ông ta rất có bản lĩnh, vừa vào căn nhà kia là đã cảm thấy rất thoải mái rồi
Chắc là do có phong thủy tốt
Lâm Ngọc Trúc nói một tràng dài
Mẹ Lâm không hề động lòng, chỉ ngồi nghe con gái khoác lác
Chỉ cần là mua nhà, đứa con gái này của bà cứ như kiểu coi tiền không phải là tiền, đổ hết vốn liếng vào đó
Lâm Ngọc Trúc chép miệng, lại đi tới bên cạnh Thẩm Bác Quận, lắc đầu cảm thán nói: "Hôm nay nói thật cũng không ai tin
Thẩm Bác Quận buồn cười, nói rằng: "Em nói gì anh cũng tin
Lâm Ngọc Trúc lập tức bật cười, đừng thấy đồng chí Thẩm lạnh lùng nghiêm túc, lúc dỗ dành cô trông rất ngọt ngào
Lâm Ngọc Trúc chẳng biết, lời này của Thẩm Bác Quận mang theo vài phần nghiêm túc
Buổi tối sau khi cả nhà căn cơm xong, Lâm Ngọc Trúc bèn nói chuyện mua nhà với Lâm Lập Dương
Việc này dù sao cũng do cậu làm chủ
Lâm Lập Dương vừa nghe tới giá tiền thì có chút bần thần, bây giờ tiền trong tay cậu không tới một vạn, phải giữ lại một ít chi tiêu nên chỉ có thể lấy ra khoảng sáu ngàn thôi
Thiếu rất nhiều, lập tức có chút do dự

[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.