Chương 928 - Phiên ngoại Tiểu Sơn Nha 2
Nhiều năm học tập kiếp sống, cậu vượt qua được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khi cậu dựa vào bản lãnh của mình đi thi đại học, Tiểu Sơn Nha nhìn qua bầu trời đầy ánh nắng tươi sáng, trong lòng cảm thấy vui mừng và kích động chưa bao giờ có
Những đề thi kia với cậu mà nói, không có bất kỳ khó khăn nào, quyết định cậu phải chăng có thể đi ra khỏi mảnh đất nhỏ hẹp này
Cô giáo Tiểu Lâm đã nói, cậu sẽ vỗ cánh bay cao, bay lượn chín vạn dặm
Cậu nghĩ, cậu sẽ không cô phụ kỳ vọng của cô giáo
Không ngoài dự đoán, cậu trở thành Trạng Nguyên đại học ban tự nhiên tỉnh, báo danh khoa máy tính Bắc Đại
Vì không chịu bất kỳ khó khăn nào đi Thủ Đô, Tiểu Sơn Nha không biết ngày đêm thu hàng núi sau đó bán lên trên trấn, từng chút từng chút góp nhặt được càng ngày càng nhiều tiền tiết kiệm
Mỗi lần đếm tiền tiết kiệm của mình, Tiểu Sơn Nha đều rất thỏa mãn, số tiền này đủ cho cậu đi Thủ Đô học tập sinh sống
Tiểu Sơn Nha ước mong cuộc sống mới của cậu
Nhưng mà, trời cao giống như rất thích trêu cợt cậu, vào lúc cậu cho rằng cậu là đứa trẻ hạnh phúc nhất trong thôn thì mẹ cậu đi
Bây giờ khi cậu cho rằng cậu sắp có thể thoát khỏi khốn cảnh như vũng bùn này thì người mẹ kế lòng dạ rắn rết kia cuỗm hết tiền trong nhà, dẫn theo con trai trộm giấy thông báo của cậu, biến mất không thấy tung tích
Tương lai mà cậu đã sắp xếp tốt phảng phất như bọt biển, yếu ớt bị gió chạm vào đánh tan
Nhìn trong nhà lộn xộn giống như bị trộm, dáng vẻ cha ngồi xổm trên mặt đất ôm đầu khóc rống, rõ ràng là mùa hạ nóng bức, với cậu mà nói như rơi vào hầm băng, thất vọng đau khổ đục khoét tim gan
Khi ông thôn trưởng nhận được tin tới, cậu chỉ nhớ rõ, lúc ấy, ánh mắt trống rỗng, không có chút nào thần thái mà trả lời: "Thư thông báo không còn nữa, cuộc đời của cháu, không còn nữa
Ông thôn trưởng biểu tình ngưng trọng, xoay người chạy ra ngoài
Ngày đó cực kỳ dài, cậu và cha ngồi một trong phòng nhỏ mờ tối của mình, ngồi hết cả một ngày
Lúc trời tối, ông thôn trưởng lại tới, đi đến bên cạnh cậu, vỗ bả vai cậu, thanh âm chậm rãi nói: "Sơn Nha, đừng khóc, cô giáo Tiểu Lâm của cháu đi tìm hiệu trưởng Bắc Đại, báo lại chuyện cháu bị trộm thư thông báo rồi
Cô giáo Tiểu Lâm nói, cháu đi tìm chủ nhiệm lớp của mình, ở cục giáo dục viết chứng minh, trực tiếp đi Thủ Đô là được, bên kia có con bé giúp cháu
Tiểu Sơn Nha nghe lời của ông thôn trưởng, thần sắc đờ đẫn dần khôi phục lại, đợi tiêu hóa xong lời thôn trưởng nói, cuộc đời lại tràn đầy hi vọng, mất mà có lại, mất mà có lại
Đó là lần đầu tiên cậu khóc kể từ lúc cô giáo Tiểu Lâm rời đi, cậu ôm ông thôn trưởng gào khóc, khóc tê tâm liệt phế
Oán khí rất nhiều năm, ngày hôm đó trút ra hết toàn bộ
Cha, trong đêm đó bạc cả đầu
Cậu lại sảng khoái cực kỳ
Có khi nhớ lại, kỳ thật cậu cũng không phải người lòng dạ rộng rãi cho cam
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lúc bước lên xe lửa đi Thủ Đô, là thời gian sung sướng nhất đời này của cậu, cuộc đời của cậu, thay đổi như thế đó
Khi xe lửa chậm rãi vào ga, Tiểu Sơn Nha nhìn ra ngoài cửa sổ, đây là nơi cậu muốn bay lượn
Xuống xe lửa, từ trong đám người, lập tức nhìn thấy cô giáo Tiểu Lâm xinh đẹp nhất trong đám người, cô tựa hồ không thay đổi một chút nào, trong lòng ôm một cô nhóc, nhìn bốn phía như tìm cái gì đó
Cô nhóc và cô giáo Tiểu Lâm không giống nhau lắm, nhưng thần thái lại giống nhau như đúc, cậu nghĩ, đó chính là con gái của cô giáo Tiểu Lâm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Một cô nhóc cực kỳ đáng yêu
Tiểu Sơn Nha thẳng tắp sống lưng, đi từng bước một đến bên cạnh cô giáo Tiểu Lâm, bình tĩnh kêu: "Cô giáo Tiểu Lâm
Cô giáo Tiểu Lâm nhìn cậu, giật mình một cái, giống như lần đầu tiên biết cậu, sau đó cười nói: "Tiểu Sơn Nha của chúng ta đã lớn như vậy rồi
Tiểu Sơn Nha cười một tiếng, cô giáo Tiểu Lâm, cô giáo Tiểu Lâm của cậu vĩnh viễn coi cậu là học sinh của mình mà bảo vệ