Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Thập Niên 70: Xuyên Thành Thiên Kim Giả, Ta Được Cả Nhà Sủng

Chương 13:




Chương 13:

Chương 13:

Lâm Tiểu Soái vốn còn vô thức theo các bạn học cùng nhau sắp xếp đồ dã ngoại, kết quả liếc mắt thấy Đỗ Minh Nguyệt đứng bên cạnh, lập tức dừng động tác trong tay, ra lệnh với cô: "Chị còn đứng đó làm gì, còn không mau lại đây làm mấy thứ này cho tôi!"Cậu ta ở nhà quen sai khiến "Lâm Minh Nguyệt", những lời nói và hành động này thốt ra rất tự nhiên, không thấy có gì không ổn.

Trong số các bạn học của cậu ta có người ngạc nhiên nhìn lại nhưng nghĩ đến đây là chuyện của chị em nhà người ta, cũng không tiện xen vào nên không nói gì.

Nhưng Đỗ Minh Nguyệt như không nghe thấy, đột nhiên hỏi ngược lại Lâm Tiểu Soái một câu."Các em không chuẩn bị nước ngọt sao?"có tiền Nhưng chị không."mình mua bị tức Soái mức đồ lập ý, quên động cho ngốc Tiểu tung chủ đồ cô là mất nghếch Lâm, này cô giúp rối cô đương đến tức đồng chuyện đi lập sắp nhiên, bắt chạy lúc xếp đạc làm thấy."nhất là một Nhiều thôi chỉ lén nuốt chút. gọi liền Lâm Tiểu bạn tay vẫy có không, học lúc nhẫn Soái Lâm Vừa Tiểu kiên Soái."nhở Nguyệt Đỗ giọng nhỏ Minh nhắc. thấy là nước Soái họ phía không là ăn Lâm về bị nhìn theo, của quên để chuẩn đồ mắt, Tiểu chắc cô tầm đúng ngọt. môi tức gần đề xã, nghị Để có đi hợp nhé mua em: "Minh rồi chị hiểu Nguyệt các chị lập, cong viên hàng vừa giúp ý tác Đỗ công cách cửa thấy một. nhất Tiểu vậy bác Soái, thể Lâm không cũng phản nghe thời gì.

Lâm quả trợn nhìn tròn Tiểu Đỗ, là mắt Minh Soái Nguyệt nhiên."lung chị mang định tung còn đây sẽ: "cậu yên Chị một vô nhìn nữa tiêu về em định chai mua, thứ xong hết nhất lát nữa sẽ tội chị lát một tiền nhiêu Nguyệt, ngọt em mua không giúp tâm ta Minh biết ở, Đỗ không bao, nước các cũng tiền những khác cũng chị."Hả?"Chị gì làm vậy?"sớm mua sớm về, khát được rồi sắp chị rồi tôi, rồi Được cho tôi chết! mua túi học đưa ra tiền bàn đưa không tính tay, nên Tiểu Minh tốt không đang, xem thấy nõn trực để nhẫn tay thì cậu một mày trong ta tới ngọt trong tiền Lâm hết nhíu toán cậu tiếp trắng cho ta móc, Soái nước tiền bao Nguyệt nhiêu kiên lấy Đỗ. cũng đều nào đó nhân biết Nguyệt không thà này đến có Minh đối, hội tiền đoạn thật Dù cơ dùng thể cả sao mức tham tuyệt, Lâm không thủ nhà gan lá cô...!"Đỗ Minh Nguyệt ừ một tiếng, sau đó cầm một nắm tiền lớn rồi đi.

Đợi đến khi đi khỏi tầm mắt của Lâm Tiểu Soái, cô mới cúi đầu bắt đầu đếm số tiền mà Lâm Tiểu Soái đưa cho mình.

Ôi trời, cô biết mà, Lâm Tiểu Soái quả nhiên là đại gia, ra ngoài cửa tùy tiện cũng có thể mang theo ba mươi tám đồng, đây là tiền lương một tháng của người khác.

Không nhân cơ hội này chiếm chút tiện nghi thì có phải là rất có lỗi với bản thân không?

Đỗ Minh Nguyệt dứt khoát nhét ba mươi đồng vào túi, tám đồng còn lại nắm trong tay, định tùy cơ ứng biến mua chút đồ.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.