Chương 17:
Chương 17:
Nếu bây giờ vẫn có thể tùy tiện xin tiền cha mẹ thì cậu ta đương nhiên không thể khó chịu như vậy, đây không phải là tình huống đặc biệt sao, phải đợi đến hai tháng nữa cậu ta lên đại học mới nói tiếp được!"Sao, chẳng lẽ cậu không xin được tiền cha mẹ à?" Có người cố tình hỏi như vậy, ánh mắt còn mang theo vẻ nghi ngờ, dường như đang nói - trước kia cậu rất giỏi mà sao bây giờ ngay cả tiền cũng không xin được thế?
Lâm Tiểu Soái rất sĩ diện, đương nhiên không thể nói không, cuối cùng chỉ có thể nghiến răng chịu đựng."Được rồi, tiền mất thì mất, tôi sẽ xin mẹ tôi là được!"Minh đầu Nguyệt nhịn miệng, khóe không được Đỗ suýt cúi thì. ngắm đẹp, vừa vừa hót Hơn cảnh thơm nắng bao, ngồi biết có ở, đây bị nữa lại tiếng, không có chiếu chim hoa. này rời, Đỗ Minh Nguyệt nhõm đi mới nhẹ Lúc." vội tác Lâm đến với nói Đỗ Soái người động chú, của Tiểu vàng ý Nguyệt Minh Có.
Đỗ Nguyệt đương kiểm xa để thôi không tự Minh hận ngoãn, thì trách "tự Còn","ngồi ở","cúi đầu hối nhiên" điểm ngoan hối hận. học cô từ, Soái chơi có ớt Tiểu chối Lâm lúc Trong cùng gọi bạn đều yếu đến cô nhưng của đó."cậu, rồi Tiểu chị, Ê Soái Lâm đi! chơi chỉ còn này thực thể sau có sự qua tiếc nuối nên cuối Soái học, Soái đi cùng Nguyệt Đỗ này cũng cũng thể phải Tiểu tên không sao ngốc Tiểu Lâm không kéo rời Bạn giận của, với Lâm đó chọc dù thực sự Minh dám.
Trước thích với này đầu đối họ có điểm cô khen đây nhóc đám Tiểu Soái Lâm chỉ Tiểu vì của rằng không, nhưng khá vẫn bố đáng Lâm cô học đám bạn tuyên Soái!
Lượng chừng nghỉ liền dưới Minh một ước khỏi, Nguyệt đã đứng Vương lúc cây cũng Tranh công viên gốc, dậy cổng đây Sau ngơi đến khi Đỗ rời. gọi không điển là là hão Cái, sao gì phải sĩ đây hình diện? mọi chỉ, Soái suốt ngoại đi quá, cả có Cuối Tiểu đều trình Soái trừ người dã, tất Tiểu đều Lâm ngoại Lâm vui cau cùng có vẻ là."lắm đâu, không chị là thấy bây Soái đi giờ Tiểu qua, chị Thôi tức chắc. nhận là, nào không Soái kết, Lâm nhìn đi phía mắt của nhiên Lâm được kỳ trước cô, ánh Soái Tiểu không Tiểu liếc quả quên về mắt bất khi cũng Tất rời."Qua mẫu này đó, bảo nhóc cô không đứa qua cho ngốc làm làm à, đó mấy gì!
Lâm Tiểu Soái hừ lạnh một tiếng: "Chị ta đi thì đi chứ, chân mọc trên người chị ta, tôi còn có thể ngăn cản sao!"Hơn nữa, cậu ta cũng biết lúc này cô đi làm gì, chắc là đi gặp Vương Tranh Lượng.
Tốt nhất là cô có thể ổn định được Vương Tranh Lượng, giành được suất vào đại học của cậu ta, nếu không cậu ta tuyệt đối sẽ không tha cho cô!
Người bạn học nghe vậy thì nhún vai, không nói gì nữa, chỉ thấy chị gái của Lâm Tiểu Soái thật đáng thương, thái độ của cậu em trai này đối với cô thật tệ.
Nếu hắn có một người chị gái xinh đẹp và tốt tính như vậy, không biết hắn sẽ vui đến mức nào!
