Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Thập Niên 70: Xuyên Thành Thiên Kim Giả, Ta Được Cả Nhà Sủng

Chương 18:




Chương 18:

Chương 18:

...

Đỗ Minh Nguyệt đến cổng công viên, đợi thêm khoảng mười phút nữa thì Vương Tranh Lượng mới chậm rãi đến.

Người này hoàn toàn không có chút hối hận nào vì mình đã đến muộn, ngược lại còn cười nói: "Ôi Minh Nguyệt, sao em lại đến sớm thế này.

Đỗ ra nhận ra Trên không được chủ Vương rõ lộ tự Nguyệt Lượng, Tranh vẻ Minh ruột bị một mặt sốt ràng cách."giúp việc không, anh Anh Tranh em Lượng thể một có? gái ta, Nhưng mặt nể chị là gió cậu lười sóng miễn cũng, lớn cậu quản không hắn gì, gây thôi ta ra.

Lượng cũng không nay Tiểu Vương cứng trên trì Nụ đây, miễn hì sao cậu dần học: "cô hôm duy ấy cưỡng Tranh, hỏi Soái, hì cười lại ở môi dần à đi? đi em học giả dã Hôm Nguyệt: "học Minh đi với không ấy vờ, ngoại nay bạn thở Đỗ dài.

Tiểu nên gì em: "sớm cũng thì hơn việc miệng đến chút một nữa còn Dù không, em nói Nhưng Soái có cùng đi sao. muốn vậy muốn chuyện chối, như xảy có Vương nói sốt ruột mặt từ vô ra ràng hỏi, lời vẻ hắn mở phải sốt đè Lượng nhưng cô Minh không Đỗ gì Tranh có đành Nguyệt, năng Sao sẽ vậy lại trông mình trước: "nén ngay, sự rõ ngờ sửng không? cũng Lâm sao Tiểu đây ở Soái?

Tranh không tiếng phiền ấy, một Lượng còn: "làm Tiểu cười định ý anh đến vậy cậu nói, hiểu Đã nữa Vương Soái cười vốn thì chào.

Tranh không, Vương làm quan Hơn phải hoạch chuyện còn hỏng lâu nhất như, thể đã có lên Lượng nay hôm, được định nữa vậy trọng kế!"nữa lát về thấy Lâm cúi, phát hắn đưa đầu nhà hồ đã, mười một nhanh rồi tan không nhìn giờ những chóng hiện làm sẽ nhìn khác Hắn đồng thì người nếu Minh Nguyệt!"mắt khinh Lượng chóng Vương nhanh Tranh Trong tia một lên thường lóe."tiếp lòng đã mắng trong thì thì mặt cười chửi trực nhưng Trên."gì Cái? nói Vương trước cô Minh, đã giác Đỗ Lượng Nguyệt miệng trước, cảnh bước khi một mở Tranh. chẳng gì hẹn đi chân cuộc có họ chỉ rốt nào nhóc người, hiểu theo ta không kéo đi, hai hò phải vậy chút Tên, cậu làm là nhau thôi biết sao này thối! cũng kiểu hành tế cho cái Chỉ tiền chẳng có thì Lâm gì, vào đại Tiểu đồ có học học Soái tử của dù với không.

Lại muốn đây làm gì?"Cái gì? đầu làm quả là, mày có sao đi Lượng anh phía Lượng vỗ quyết thẳng lập, em quên thứ Minh mọi Tranh: "Vương hẹn, cứ Tranh, đẹp sau được không Nguyệt, chuyện hứa ngực nói tức Vương hết không gì cau Không Người!"anh Nguyệt Vâng đến muộn: ạ cũng, Đỗ như Minh ai sao thích tưởng mỉm cười."Minh Nguyệt lông thở nhàn quanh, buồn nhạt giữa khẽ dài nỗi mày quẩn Đỗ đôi. rất vội Hắn sao?""Thật ra cũng không phải chuyện gì to tát, chỉ là vừa nãy em vô tình..."Đỗ Minh Nguyệt thở dài kể lại những chuyện vừa xảy ra cho Vương Tranh Lượng nghe nhưng đã tô vẽ lại một chút.

Còn về cách tô vẽ, tất nhiên là khéo léo nhấn mạnh một cô gái yếu đuối như cô đã phải kéo lê mấy chục cân nước ngọt, gian nan đi dưới trời nắng gắt, kết quả còn vô tình ngã xuống nước, chưa hết, cuối cùng còn bị Lâm Tiểu Soái, một chàng trai to lớn, mắng nhiếc trước mặt mọi người vì không hoàn thành nhiệm vụ.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.