Chương 3:
Chương 3:
Chu Cầm cũng đã vào trạng thái nửa tỉnh nửa mơ nhưng vẫn cố gắng tập trung tinh thần trả lời ông ta một câu."Trừ khi não nó úng nước mới từ chối!"Ai lại từ bỏ cuộc sống ở thành phố để cam tâm tình nguyện xuống nông thôn chứ?
Phát điên rồi sao!
Hơn nữa cô nhóc kia từ trước đến giờ vốn chẳng có tính khí, nói dễ nghe thì là dịu dàng hiền lành, nói khó nghe thì là nhát gan nhu nhược! không Người Minh khác kỷ hơn, Đỗ con xác nhầm chính không nhưng nói linh phải, ai, xác đến lại Lâm 21 gái "hồn là Minh" chính từ thế Lâm Nguyệt ôm đó Nguyệt là Nguyệt là đứa Minh. ràng sở đang sao đi mình cô đường, trẻ Lúc mắc thắc đứa vẫn vì chết vượt, không còn trên đỏ đèn được mà lớn lại cứu bị tan, tông mạng một rõ không xuyên xe? lần nào lại nói từng lần bọn kháng gan này đến bé sao phản, cô nào chưa Từ lớn họ có có? lo phải này yên gì lòng còn Lúc lắng là tâm ông chẳng thực, sự ngủ trong thế say ta.
Đông đúng Lâm thấy cũng, vậy như Thuận là nghe xong. hồ ba đến nay tối Đỗ sau xuyên Minh vào giờ, tới này thế trước giới đồng chưa Nguyệt. vậy cô mình truyền, giới ký thế mất tên khác rồi chốc vào ra mạng khiến đó khác là trong ở mười đã ức như không bản chín, mấy cô cùng một về ở thể một chẳng giới thế xuyên, một thân sau mới nhận đến đoạn đầu thân thuộc mình rằng Nhưng phần. này họ có ngoài lúc chuyện, bọn lâu bóng bạc phòng một đang Nhưng đúng khá người cửa biết họ không, đợi thì bọn lại cửa đứng bọn hành bàn họ ở trước lang.
Chủ nhân của thân thể này tên là "Lâm Minh Nguyệt", là một cô gái mới mười tám tuổi, sống ở một quốc gia rất giống với thời kỳ những năm 70 ở đất nước của cô.
Trên có cha mẹ, dưới có một em trai, cả nhà sống tại khu tập thể của một của nhà máy cơ khí ở Hải Thành, điều kiện gia đình không tệ, thậm chí nguyên thân còn chẳng cần đi làm kiếm tiền, chỉ cần ở nhà là được, bên cạnh đó cô còn có một vị hôn phu là con trai của xưởng trưởng xí nghiệp lớn hơn mình bốn tuổi.
Gia đình và hôn nhân đều có vẻ rất viên mãn, là hình mẫu mà mọi người trong khu xí nghiệp đều ao ước, nhưng chỉ có cô mới biết được ẩn chứa đằng sau cái gọi là "cuộc sống hạnh phúc" này có bao nhiêu đắng cay.
Chẳng hạn như cha mẹ Lâm gia tuy có tiền nhưng Lâm Minh Nguyệt lại chẳng có lấy một xu, không những thế, ngay từ nhỏ cô đã bị mẹ Lâm là Chu Cầm dạy phải làm việc nhà, năm cô lên hai tuổi, Chu Cầm sinh con trai là Lâm Tiểu Soái thì "Lâm Minh Nguyệt" bé nhỏ liền một bước trở thành bảo mẫu toàn năng, giặt quần áo, nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa thì không nói, chủ yếu là còn phải trông trẻ.
Chưa nói đến chuyện ăn uống gì cũng phải nhường cho em trai là Lâm Tiểu Soái, điều vô lý nhất là, Lâm Tiểu Soái được ở phòng có cửa sổ lớn, còn cô thì phải ở phòng trên lầu nhỏ tù túng không có cửa sổ nào!
