Chương 62:
Chương 62:
Đỗ Minh Nguyệt sắp cười chết vì sự trợ giúp đắc lực của Lý đại tỷ, trong lòng thầm hét lớn Lý đại tỷ tuyệt vời.
Những người bên cạnh nghe vậy cũng đồng loạt hưởng ứng lời của Lý đại tỷ."Đúng vậy, đi đi về về chỉ một lát thôi mà, mất bao nhiêu thời gian chứ.""Không phải là thật sự không chuẩn bị gì nên không dám để Minh Nguyệt về chứ?""Hai vợ chồng này thật là máu lạnh, đối xử với Minh Nguyệt như vậy, dù sao cũng là con gái mình nuôi dưỡng mười tám năm, con gái ruột vừa về đã mặc đẹp như vậy, còn đối với Minh Nguyệt thì keo kiệt từng xu, chậc chậc. ngốc Nguyệt này nói qua nhóc họ ngờ tiệt lời con nghếch chết hôm nói không Minh lại rằng những Họ hết! vậy thật mình với Lâm Đông Thuận thì ngăn Nếu chồng Minh phóng hào như Nguyệt sự lại mãi cản tại sao vợ?
Minh lại reo tốt một lắm làm Đỗ thầm tiếng lên Nguyệt! nói tặng những không lời một Lâm nỡ Thuận cả Đông như cũng món đến nỗi vậy thật thì Nếu ngay quà không là vợ chồng sự đúng. lúc vẫn Nghĩ, trực người giác tỷ của đại một đang chắn chắc, tin lừa này vào hai Lý người mình! thì đứa nhà quà kiệm họ cho nghìn Dù một cả đồng nhất tính cả chồng gia đứa con món, cũng mấy của nỗi phải ít thì mỗi, tiền đến hai cũng sao sản cũng ngay đúng có là nuốt nhà Lâm, tiết nghìn vài phải được cửa vợ một không khoảng đồng chia và. không Chu bất mọi này không trong như rồi sẽ Đỗ lắng, cho con Cầm thấy nói ấy con mẹ cô: "xử Nguyệt đều, và mặt của qua nhà, đâu cô lầm Đông còn con Minh lừa Thuận vẻ sau, con sao Chỉ đồ chắc hiểu chuẩn đâu Các một lớn với có Lâm sẽ, bị giải hôm cha thích nhìn lo ông đâu, phần vậy biết các là chắn thì ạ ngờ đối người thay cha. cực Chu Lý cùng tuyệt của chồng tỷ với Đối vợ Thuận, Lâm sự đã và vọng đại đến lần thúc Cầm mặt Đông nữa giục."ngày xiết cao lòng quần Thấy Đỗ đạo bức đức chúng, kể của Nguyệt vui Minh trong tường càng không."Đỗ nở, phúc nụ Nói Minh còn Nguyệt cười hạnh xong. có Chỉ tỷ Lý nửa ngờ tin vẫn đại còn nửa."đại thất bao Lý vọng đúng người không làm ta giờ tỷ là.""Đã vậy lấy trừ dù để Minh tàu quà sao còn rồi thì cô với rồi, ngại giếm Nguyệt hai cứ khi sau, tặng về người như không đang ấy giấu sao Nguyệt đối tốt thì, chuyến dối Minh cũng ngồi đi nói! nghe ngạc vậy có Mọi đều người kinh chút."với, Nguyệt Ồ lại, hai đối hào người không thật phóng ngờ như vậy Minh? này sao có chuyện Còn? mượn muốn này giữ sự chỉ sản qua ngốc chứ lại lời chia họ một ai, ràng gia để phần cho cô Hôm thật mức thôi rõ mà ba cô đến lại! định đã thời liền chín ra, cơ muồi cô đòn quyết Thấy tung.
Chỉ là lúc này đây, đối mặt với nhiều ánh mắt như vậy, họ có thể chối cãi sao?
Tất nhiên là hai vợ chồng chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt, tuyệt vọng chịu đựng hình phạt vì lời nói dối của mình.
Thậm chí vì đã nói ra lời nói quá lớn như vậy, lát nữa nếu món quà họ tặng Minh Nguyệt không đủ tiêu chuẩn thì không biết sẽ bị mọi người chế giễu như thế nào.
Cuối cùng, Lâm Đông Thuận chỉ có thể cố nuốt máu và nước mắt, cười nói với Lý đại tỷ: "Đồng chí Lý, cô nói gì vậy, tôi thật sự chỉ lo Minh Nguyệt họ đi đường sẽ lỡ thời gian thôi, nếu con bé đã không ngại về nhà muộn thì tôi chắc chắn sẽ không nói gì nữa."
