Chương 65:
Chương 65:
Dù sao thì nguyên thân đã trải qua những ngày tháng như vậy những mười mấy năm, cô ấy mới nghe được vài câu như vậy đã không chịu nổi, vậy thì những chuyện khác cô ấy làm sao có thể chịu đựng được?
Lâm Thi Thi hoàn toàn không ngờ em trai ruột của mình là Lâm Tiểu Soái lại có tính tình như vậy, mặc dù tối hôm qua lúc ăn cơm cô ta đã mơ hồ nhận ra Lâm Đông Thuận và Chu Cầm có hơi nuông chiều con trai nhưng cô ta cũng có thể hiểu được vì thời đại này trọng nam khinh nữ.
Nhưng cô ta không ngờ cậu ta được nuông chiều quá mức, đến cả tính tình cũng trở nên méo mó.
Lâm Thi Thi mím chặt môi, nhìn chằm chằm vào Lâm Tiểu Soái.
Lâm Tiểu Soái không sợ cô ta. hệ được với máu tìm họ gì chảy cậu với, quan việc có thì mặt sao mới về ngoài hồ ta giận nhà họ Huống người trước này, dám đâu còn trong nhà người dòng nổi? những người mới thoải, Lâm và nói xấu đi khác Lý mái Tiểu tỷ ta Soái Cậu rồi đại.. nhà cần chị, kể cậu chỉ gái ta phải thì bất là, con họ hay Trong gái nghe đều em lời gái là gì! nợ độ ta Chu, người có tiền ở thể nghĩ một đổi trên đồng khác góc ta lầu nợ khác mặt, như mấy thì bà bà là vậy đúng có Cầm vạn người Còn mày cau.. nhíu xong Quốc đều Kiến nghe Kỳ Đỗ Đỗ và mày Vũ. ở Soái uốn Tiểu bọn nhà chắn tử, tế thành sẽ nhóc Nếu này chắc Lâm nắn thằng người mà họ họ! nào cho tặng thể lại Minh Lâm mẹ không "bố phải được" Không, quà Nguyệt?
Lâm chằm nhìn con lên, chạy mèo lầu chằm như Tiểu tốc rùng chuột lập vội, tức Soái giống vàng tăng bị mình. nói họ Lâm, Thôi cũng nhà tiện gì không bỏ cái họ chuyện đi. nghiêm phía vẻ vừa lại khi, quay không Quốc Nguyệt khinh Đỗ nghị Minh thường Lâm rời Trước Tiểu mặt quả Đỗ liếc, nhìn mày về đã chặn đi bị với người Kiến kết nhịn qua nhìn Soái được. là sự hành ngày tế tử đứa Chu thật Thuận, bình lại suốt học ra học, trốn con Nói đi không gì và không thường này Cầm cậu Lâm trai chiều ta, trọng quan chuộng Đông chơi.
Thi Còn Thi về. cáp khả gì tỷ nghĩ ta, lúc đó về năng đại cậu, ngợi khác người một cho quà nhiều Lý hoặc tặng là Còn. ngày nằm dỗ, người quà cô họ ban bố ta tặng không mẹ, bình mơ thường mất lắm đúng khác là là còn mẹ chẳng ta, rồi bị cho nhà ở cô đã tốt, dạy hầu gì chết giữa bố Cười! trực thận cậu không đuổi đi ta Cẩn tiếp ta vui cô bảo đấy thì mẹ bố sẽ! sau nạt còn Lâm Nhưng không Tiểu bắt Soái nữa đã Nguyệt phải này, Lâm khỏi rời sự Minh sẽ may của là mắn nhà chịu họ.
Thi Thi quay cơn phức cũng đến khi ý Sau tiếp, ở hết giận lầu trút Tiểu tức lập lên, đám Lâm mái lên phiền thấy không dưới Soái nữa trực để người thoải, Lâm lầu người thèm cảm người.
Người đó là ai, tất nhiên là Đỗ Minh Nguyệt rồi!"Được rồi, chẳng qua chỉ là một cái đồng hồ thôi mà, sau này mua lại là được, mau lấy ra đi, dưới lầu còn đang chờ đấy!"Dưới sự thúc giục không kiên nhẫn của Lâm Đông Thuận, cuối cùng Chu Cầm cũng chỉ có thể miễn cưỡng lấy chiếc đồng hồ mới mua tháng trước ra.
Đồng hồ nữ hiệu Longines, bà ta đã phải bỏ ra hẳn hai trăm sáu mươi đồng mới mua được, chưa kể đến năm tờ phiếu công nghiệp mua đồng hồ bà ta đã tích cóp trong bao lâu!
Kết quả là đồng hồ mới mua về, bà ta vốn định đợi hai tháng nữa khi con trai lên đại học rồi mới đeo đến trường, cũng để cho con trai nở mày nở mặt, ai ngờ còn chưa đeo được mấy lần thì bây giờ đã phải lấy ra tặng cho người khác.
