Chương 69:
Chương 69:
Từ nay về sau, nếu Lâm Thi Thi đến nhà họ Đỗ thì chỉ có thể đến với tư cách là khách, không còn là đứa con gái mà họ yêu thương nhất nữa.
Lâm Thi Thi cũng nhận ra ý của ông ấy nhưng cô ta không quan tâm.
Tình hình nhà họ Đỗ, dù là kiếp trước hay kiếp này, cô ta đều hiểu rõ nhất.
Người giỏi nhất nhà họ chính là anh cả nhà họ Đỗ, sau này làm một cán bộ nhỏ ở thị trấn, còn những người khác, như anh hai nhà họ Đỗ, làm ăn bị lừa, những năm chín mươi bị người ta đòi nợ phải trốn ra nước ngoài, cuối cùng cũng không về.
Còn cậu tư Đỗ Thiên Long, tuy hồi trẻ thành tích xuất sắc nhưng sau này khi khôi phục kỳ thi đại học, cậu ấy gặp tai nạn xe nên không thể tham gia hai kỳ thi sau, cuối cùng chỉ dựa vào điểm của những kỳ thi trước đó để miễn cưỡng vào được một trường sư phạm, ra trường thì làm giáo viên, cả đời cũng chỉ như vậy.. mắc hiện Quốc lý chắc không lực tay thắc ra Minh mà, lại tay biểu điều Nguyệt cùng chỉnh xách hành sau Kiến Lâm chào, vẫy nhà mọi trong nhưng Đỗ Đỗ người họ biệt rồi túi tạm trong đó lòng. giấu Cô sự chột lẽ mũi lặng, xoa dạ che đầu cúi. thì ấy lại bị Nhưng đã ngăn vừa ông lời dứt Kiêu Hoắc."khô khô, thứ mở Hoắc Kiêu mực túi xích Nói, ra rồi đủ lấy xúc cá tôm của, đồ xách mình, ra như."đầu rồi của Kiến Đỗ, túi rời tiến xách Minh đi lý hành lên gật Nguyệt Đỗ định Quốc..! ta khiến suýt là vừa xách lên không, Nhưng ông ngờ lúc ông không ta nữa thì điều nổi xách! thành về lúc này Nhưng, bất thứ sẽ đến ngờ trở nhà những. ngay Thì mình gia bên ra ở sao lại cạnh đại? tàu tàu ga gần bao, vậy Tiệm trên ăn lót trước thấy đề Cơm Kiến dành bánh Doanh chủ dạ vài động vài, Đỗ để mua rồi đến, cái về Quốc Quốc người nghị cái mọi. này cân nhất phải phải bộ quần chẳng hai ít sao, cũng áo chỉ Trong ba, vài thế đấy chục nặng sao này có lại?""sẽ chú Đỗ quên, của sau con đâu này dưỡng sẽ cơ nhà người không, con tâm nuôi thăm có hội mọi yên về ơn Chú.
Bố vậy trong chú là nay Đỗ bố, khinh thường hôm gọi Lâm lòng phải rồi: "cười, con, mặt Thi dù không vẫn Thi đáp từ như trên Nhưng."à đồ mang không Chú, đâu theo cháu cần rồi ăn. đồ sản Nguyệt thấy trước là không cỡ lặng Đỗ hải ăn đống, lớn mắt, đặc phải à một sản Minh ăn, im Nhìn vặt vặt đồ. ăn thời bây chút phòng đi dành mua giờ tiếng, giờ Họ được một vào tàu, trước sau ra hai tiếng để nửa gian giờ chiều đó một vừa, chờ mười may mắn đủ vé nửa mới. buýt tàu khí đi máy người nhà khu trực ga khỏi đến đi tiếp rồi xe ra Bốn cơ. chứa bố lý vẫn biết như, trông rất trước nhiều lẽ này hành Có cô nhưng túi lại bên thứ không trong lúc. ra nhiên Kiến mình nhìn thì hành Nguyệt nãy còn Quốc lý nhận Đỗ Đỗ Minh hơi ông sau, lúc xách đó tất run ấy tay.""Được, chúng như vậy thì đây, vậy đi tôi đi. có Vì cần không có họ đều gặp không đạt thành phải, ai vậy cô nữa ta cả họ nhà về Đỗ? không dạ vậy cũng cô Nghĩ nào thấy như chột chút.!
Đỗ Minh Nguyệt đang thèm chảy nước miếng, còn Đỗ Kiến Quốc và Đỗ Vũ Kỳ nhìn thấy những thứ này thì hơi bối rối."Hoắc Kiêu, đây là thứ gì vậy?"Ngửi thấy còn có một mùi tanh nữa.
Đỗ Kiến Quốc và Đỗ Vũ Kỳ từ nhỏ đã sống ở nội địa, chưa từng nhìn thấy biển, tất nhiên cũng chưa từng thấy những sản phẩm hải sản này.
