Chương 70:
Chương 70:
Họ từng thấy tôm sông nhưng con lớn nhất cũng chỉ bằng một nửa ngón tay út và còn trong suốt nữa.
Mà trong số những thứ trước mắt này, thứ duy nhất họ nhận ra được là tôm nhưng con tôm này dài bằng tận hai phần ba bàn tay của họ, màu sắc cũng là đỏ trắng xen kẽ, thực sự không giống với những con tôm mà họ thường thấy.
Hoắc Kiêu trước khi đến đảo cũng chưa từng thấy những thứ này, vì vậy khi đối mặt với sự nghi hoặc của Đỗ Kiến Quốc và những người khác, anh không hề cảm thấy khó chịu, ngược lại còn kiên nhẫn giải thích cho họ.
Đỗ Minh Nguyệt ở bên cạnh lắng nghe nhưng ánh mắt chưa từng rời khỏi đống đồ ăn đó."Hóa ra trong biển còn có những thứ này, hôm nay được mở rộng tầm mắt rồi.
Nhưng Đỗ thì thấy ở bên mặt Bình thay Minh ba Nguyệt "Trường Đảo khi" chữ thuộc quen nghe chút cạnh có sắc đổi. ở nhân được là ở hơn phục đáng cũng Trường, xứng sao anh là tốt chút một Kiêu, phóng quân Bình Dù vụ đảo đó là giải cuộc mà điều Hoắc hưởng để sống cũng. hừ Quốc tiếng Đỗ Kiến một. ở cũng Bình ngờ tốt thật Không anh, Trường đảo."và ra vật đã nói của Kiến dạng về sự Kỳ loài Đỗ Hoắc Kiêu, biển Vũ hơn rồi các biết đều xong hiểu Nghe sinh đa Đỗ tỏ, cười kể Quốc.
Đỗ ghen tị thầm một Minh hồi lòng thu rồi, giây trong suy Nguyệt nghĩ. cô như từ Hoắc ăn hơn rõ về mang này ngon khi càng nhìn Đặc về biệt vậy Kiêu thấy, Bình nơi đồ nhiều hiểu Trường là đảo."Trường trước chúng lo ăn trên ra ở đảo của cuộc Xem Bình ở, không tôi cũng lắm đảo tệ đủ không sống mọi cậu người đây cậu còn. thời nghe thì quá và nên thích xong về: "này hội Những Hoắc Kiêu có thản năm để bận giải gian cơ không nhiên. mà sao phải ông khi trước nói đây chủ mua hiệu không nơi sách Đây cô nghe là bản cô đồ.
Bình dù Kiêu ông đảo hẳn sao hình, Quốc rắn trước tệ khỏe nữa hiện Đỗ không Trường, thấy hơn của cuộc Kiến tại chắc biết nhìn ở sống còn anh thì cũng hỏi Hoắc là mạnh thêm không thân. gửi khi lại đến chỉ từ người tết cậu Bình đến về về đảo, không nhà Trường nghĩ mới từng lễ Hơn chưa mọi, thì thư nữa nhiều dịp mới lạ."mật sự bí nói chỉ, nên không đúng nhiều quân vì là Anh giải thật sự thích tiện."vậy năm ngờ sao về như xe còn người lánh về nghi thông Thậm, hẻo Bình nhiều đều thì chí tàu quá đó có được không nào không nếu, thể đi anh mà lại thuyền nên không cộ lần bản căn đảo Trường không. đảo có ban cô của Trường giải tượng đã, cảnh sự phong đầu phú nhiệt là phong vật một tình Dưới nơi đẹp ông ấn sản thích, về Bình chủ."có Hoắc họ suy, vậy Kiêu dường sốt như như lại sao tại đoán sửng hiểu không."ngũ tuổi đâu lại từng, tôi nói tin nó chúng đến cậu Cậu còn Trường đi ai, Bình nghe đảo ở xem đó trước đã nhập, đừng đó chứ Trường không đến nhà lúc đảo bỏ mấy Bình cậu được, sau mười có điều chưa biết.
Sau khi giải thích xong hiểu lầm, Hoắc Kiêu liền chia những thứ anh mang về cho ba người nhà họ Đỗ.
Đỗ Kiến Quốc tất nhiên là từ chối một hồi, nói rằng những thứ này quý giá, anh nên mang về nhà chia cho bố mẹ và người thân của mình.
Nhưng Hoắc Kiêu lại nói rằng đồ đủ.
Hơn nữa, hai bà mẹ thân như chị em, trong mắt Hoắc Kiêu thì người nhà họ Đỗ cũng giống như người nhà mình, không cần phải phân biệt rõ ràng như vậy.
Anh đã nói như vậy, Đỗ Kiến Quốc tất nhiên là vừa mừng vừa lo lắng nhận lấy.
